Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 19


Chương 19:

Edit: Ốc Sên

TT Từ chương này trở đi, mỗi chương tác giả viết sẽ rất dài rất dài, tầm hơn 2000 kí tự :(((. Ta nhìn mà tí xỉu, gần 90 chương, ôi trời ơi TT.

48e5e481_1471207811_9f06f41025_o

“Bà Lê, hình như em đã quên một chuyện?” Lê Duệ Húc cất thuốc vào trong hộp, cả người đứng thẳng nhìn chằm chằm Tô Lạc. Ánh mắt hắn tối lại, đây là lần thứ hai, nếu còn một lần nữa, hắn không biết cô còn mạng để mà tiếp tục sống hay không.

“Em quên cái gì?” Tô Lạc khó hiểu nhìn hắn, cô không rõ hắn đang nói tới cái gì?

“Cái gì?” Lê Duệ Húc cười lạnh một tiếng, đột nhiên vươn tay nắm lấy cằm của cô, khiến ánh mắt cô nhìn thẳng hắn. Đôi mắt màu trà dường như có sự giận dỗi, rõ ràng nhìn ra hắn đang tức giận.

“Bà Lê, tôi đã nói rồi, nếu em tận tâm với tôi, như vậy tôi cũng sẽ suy nghĩ giành những thứ xứng đáng cho em, không nên quên, em bây giờ là người đã kết hôn, chồng của em là Lê Duệ Húc, không phải người tên Ôn Vũ Nhiên, em cùng tình nhân cũ ôm ấp, em dám đội nón xanh lên đầu tôi, em nói xem tôi nên để em sống tiếp?”

Lê Duệ Húc cười lạnh nói, hắn nhìn gương mặt Tô Lạc tái nhợt đi, trong giọng nói hắn đầy tính cảnh cáo, “Bà Lê, mong em hãy chú ý thân phận của mình, em và hắn vĩnh viễn không có khả năng, mà tôi …” Hắn buông cằm Tô Lạc ra, bước ra ngoài… Cái quan trọng nhất… Hắn vẫn không nói ra.

Phịch, tiếng cửa đóng lại, Lê Duệ Húc đứng ngoài cửa, bàn tay nắm chặt, hắn mới bắt đầu, sẽ không thể để cho cô đi phá hoai hạnh phúc người hắn yêu, một chút cũng không thể.

Đôi mắt Tô Lạc mở lớn nhìn cánh cửa đóng lại, ánh mắt trống rỗng vô hồn.

Ngay cả nghĩ cũng không được hay sao?

Cô cúi đầu, lông mi dài che đi những thống khổ trong mắt cô.

Vũ Nhiên, anh biết không? Đây chính là khoảng cách giữa chúng ta, đây là khoảng cách mà chúng ta không cách nào xóa bỏ, anh có nhà của anh, mà em cũng có … Nhà của em.

Lê Duệ Húc đi xuống tầng, Vệ Thần vẫn ngồi trên bàn ăn mở to mắt giống chú chó nhỏ nhìn hắn, Vệ Thần đã ăn hết hai bát cơm trắng, bữa ăn thật khốn khổ.

Duệ Húc ngồi xuống, cầm lấy đôi đũa, nhìn Vệ Thần như gió cuốn thức ăn trên bàn, toàn bộ đặt trong bát cơm của hắn, rất nhanh một ngọn núi nhỏ xuất hiện trong bát. Dường như còn có thể cao hơn nữa.

“Húc, vợ anh nấu ăn  thật ngon, chẳng trách dạo này trong anh béo lên, hóa ra là có vợ nuôi béo.” Vệ Thần vừa ăn, một bên vẫn không quên nói chuyện.

Lê Duệ Húc cúi đầu nhìn người mình, hắn béo lên? Vậy sao hắn không phát hiện.

“Húc, thế này đi, nhà anh nhiều phòng như vậy, không bằng cho tôi đến ở đi?” Vệ Thần chớp mắt ăn một miếng lớn thức ăn, Lê Duệ Húc liếc mắt nhìn Vệ Thần, cái nhìn khinh thường, khiến mặt Vệ Thần dài ra, hắn đang từ chối, kẻ hẹp hòi, Vệ Thần dùng sức nhai nhai miếng cơm trong miệng, hôm nay nhất định phải ăn thật nhiều, nếu không tên Húc đáng ghét kia được hời.

Bát cơm thứ tư đặt xuống, Vệ Thần mới hiểu được, hóa ra người hời nhất  không phải Duệ Húc, mà là hắn, hắn đã ăn quá no rồi.

Vệ Thần quá ồn ào đã bị Duệ Húc đá ra khỏi cửa, cả căn nhà lại khôi phục sự im lặng, giữa sự im lặng lại có sự cô đơn lạnh lẽo khác thường. Lê Duệ Húc đứng lên, hắn vừa ngẩng đầu đã thấy Tô Lạc đứng ở trên cầu thang.

Hắn đi lên trước, ánh mắt dừng lại ở chân cô, hắn chưa từng gặp cô gái nào có đôi chân nhỏ trắng như vậy, còn mặt của cô …. Cũng thực nhỏ. Trong ánh mắt hắn có sự không hài lòng, cô còn không nghỉ ngơi cho tốt, đi ra đây để làm gì, muốn cho hắn thấy áy náy sao, nếu cô muốn như vậy, cô đã sai lầm rồi, Lê Duệ Húc không phải loại người dễ mềm lòng, đương nhiên không phải là một người tốt, cho tới bây giờ hắn không biết áy náy gọi là gì?

Hắn đi qua cô, lại bị cô kéo lại, hắn dừng lại, mặc cho cô kéo áo hắn.

“Xin lỗi…” Giọng nói nho nhỏ trong miệng cô truyền ra.

“Xin lỗi…” Lại một tiếng, dường như cô đã hiểu rõ, nguyên nhân vì sao hắn thay đổi nhanh như vậy, hắn vốn cao ngạo, cho dù cô không phải người vợ hắn muốn, nhưng hắn vẫn không muốn vợ mình ở cùng với một người đàn ông khác, nhất là người mà vợ hắn yêu, yêu hay không vốn chẳng liên quan, vấn đề là sự tự ái.

Cô đã vợ của hắn, hắn cho cô chỗ ăn chỗ ở, mà cô đã làm được gì cho hắn, thậm chí còn khiến hắn tức giận.

Lê Duệ Húc xoay người, kéo mảnh áo từ trong tay cô ra, sau đó lên tầng, ánh mắt màu trà càng lạnh thêm, cô gái này quá đơn thuần, còn nói xin lỗi với hắn, mà chính cô không biết, người lôi cô xuống địa ngục chính là hắn.

“Nhớ rõ lời của tôi, tôi không hi vọng có lần thứ ba.” Giọng nói từ xa truyền tới, Tô Lạc nắm chặt tay. Cô nhẹ nhàng gật đầu, cô đã biết, sau này sẽ không, không bao giờ…, cuối cùng vẫn là không có kết quả,  cô cũng không muốn đụng chạm tới vấn đề này … Cũng chỉ khiến mình bị tổn thương thêm. Cần gì chứ.

Cô hít một hơi, trong không khí vẫn còn phảng phất sự tức giận của người kia, vẫn còn chút nặng nề, cô xoay người, khóe môi cong lên cười tươi. Cô muốn, bọn họ ở chung tốt hơn một chút, cho tới khi cả hai tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Nhưng, hạnh phúc, có đôi khi, lại rất xa xôi, tưởng rằng đưa tay là có thể chạm tới, cuối cùng mới biết tất cả chỉ là do bản thân ảo tưởng.

Cô đi xuống dưới tầng, chân đã được bôi thuốc băng bó nên đã đỡ đau đi nhiều, có lẽ hắn không phải là người dịu dàng nhưng lại là người rất cẩn thận tỉ mỉ.

Cô có chút không rõ, rốt cuộc người chồng này của cô là người như thế nào,

Lạnh lùng vô tình, nhìn qua thì đúng là vậy. Không hợp tình hợp lí, cũng có, kì lạ.

Dịu dàng cẩn thận… Hắn có sao?

Hình như không có, cô khẽ cười, tâm tình vốn không tốt nay đã buông lỏng một chút, người này thật kì quái, nhìn thì có vẻ không hề có mâu thuẫn, nhưng tất cả lại rất mâu thuẫn.

Cô đi vào trong phòng bếp, dọn dẹp một chút, sau đó cô có thẻ nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai, chính là một ngày mới.

Khi cô mở tủ lạnh ra, cả người choáng váng, một bàn đồ ăn lớn, ngoài trừ để cho cô một chút, tất cả đã hết sạch, bọn họ sao có thể ăn hết, cô nhìn qua bàn ăn, không còn đồ ăn nào, đến cả bát đĩa cũng sạch.

Đây là người ăn sao? Trán cô đổ mồ hôi.. Nếu lần sau người đàn ông kia lại tới, cô cần chuẩn bị nhiều hơn mới được.

Cô vội vàng rửa bát đĩa, lại làm cho bản thân mệt hơn, rửa xong cô liền hâm nóng một cốc sữa, cầm cốc sữa ngồi trên ghế sa lon, tùy tiện lật tờ báo, trên báo có một bức ảnh chụp  khiến cô có chút đau đớn.

Người này không lâu trước kia còn là người đàn ông yêu thương của cô, bây giờ đã có vợ, trước mặt cô hiện lên cảnh hai người ân ái, cười nói ngọt ngào, người đàn ông tuấn tú tài giỏi, cô gái xinh đep dịu dàng, quả nhiên là một đôi, hiện tại bọn họ đã là một cặp vợ chồng khiến người khác hâm mộ, còn ai có thể xen vào giữa họ chứ, ai có thể nhẫn tâm như thế, cô gấp tờ báo, uống một ngụm sữa, hương vị ngược hẳn với tâm tình, ngọt đến chán ghét.

About these ads

One comment on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 19

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s