một cộng một bằng ba – chương 2.7


Chương 2.7

Edit +Beta: Elaine

Ngày thứ hai bắt đầu quay ngoại cảnh.

Do sự phối hợp ăn ý của hai bên nên dù ở trong tàu điện ngầm hay trên đường cái, mọi việc đều tiến triển thuận lợi hơn nhiều so với ngày hôm qua, Trang Minh Tuấn cũng không giống như ngày hôm qua, hơi một chút là lớn tiếng quát mắng.

Ngày hôm nay, bọn họ đi tới một công viên, đã đến giờ ăn trưa, An Tâm Khiết mang theo cơm hộp tìm một nơi yên tĩnh, gọi điện thoiaj cho cậu nhóc ở nhà.

“Tiểu Nhiên, ở nhà phải ngoan… Phải nghe lời dì Lê, ăn hết cơm… Không được chạy loạn, để cho mọi người ngủ trưa… Hôm nay mẹ sẽ về sớm, buổi tối sẽ nấu cơm trứng mà Tiểu Nhiên thích nhất được không?”

“Mẹ, Tiểu Nhiên rất nhớ, rất nhớ mẹ, mệ nhất định phải về ăn bữa tối với Tiểu Nhiên đó.” Bên tai truyền đến tiếng nũng nịu của con trai.

“Được, mẹ nhất định sẽ về ăn tối cùng Tiểu Nhiên.”

Ngắt điện thoại, An Tâm Khiết mở hộp cơm nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy không nuốt nổi.

Hôm nay, Lục Dung Dung phải đi chụp ảnh, để một cậu nhóc năm tuổi ở nhà một mình, cô căn bản là không thể yên tâm được.

Không còn cách nào sao? Có thể nói công việc của cô vốn không có ngày nghỉ, cô đành phải nhờ Lê Nguyệt Nhã tranh thủ lúc trưa rảnh rỗi mang cơm hộp qua cho, Lê Nguyệt Nhã đã giúp đỡ, chiếu cố cô rất nhiều….

“Trang Minh Tuấn, vì sao anh có thể đối với em như vậy?”  Cô đang nghĩ vẩn vơ, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng nói khiển trách đầy phẫn nộ của một cô gái. “Tốt xấu gì em cũng là bạn gái của anh, vì sao anh không tiến cử em với nhà máy hiệu buôn?”

“Sương Ti, tôi nhớ rằng tôi đã nói với cô, cô không thích hợp với quảng cáo lần này.” Ngữ khí Trang Minh Tuấn lạnh lẽo kèm theo chút kiềm chế.

“Cái gì mà không thích hợp với thích hợp? Anh là đạo diễn, một câu nói của anh định đoạt tất cả! Những đạo diễn khác đều để cho bạn gái mình quết định, vì sao anh lại không thể?”

“Tôi không quan tâm những người khác thế nào, còn ở lập trường của tôi thì chuyện đó là không được.” Ngữ khí hăn lạnh băng. “Cô chắc cũng biết từ trước đến giờ ta luôn công tư phân minh, cho dù cô có là bạn gái của tôi____”

“Em thấy anh căn bản không yêu em mới cỏ thể không đem chuyện của em ở trong lòng! Chúng ta gặp gỡ lâu như vậy, em chưa bao giờ yêu cầu anh cái gì, nhưng mà đây là một công việc rất tốt!  Anh nói xem, trong lòng anh, em có vị trí gì? Em rút cuộc muốn cái gì…”

An Tâm Khiết xoay người lại xấu hổ, phát hiện bọn họ đứng sau lùm cây cách chỗ cô ngồi không xa.

Không xong, cô không cẩn thận đã biến chính mình thành kẻ nghe trộm.

La Sương Ti là một người mẫu của một Công ty, các cô thi thoảng gặp nhau công việc, cũng không ngờ cô là bạn gái hiện thời của Trang Minh Tuấn.

Suy nghĩ của An Tâm Khiết đột nhiên dừng lại, kí ức về một buổi tối và một buổi sáng của năm năm trước xẹt qua…

Thì ra, hắn và Ái Linh đã chia tay…

Trong khi cô không biết có lên rời khỏi chỗ này hay không, Trang Minh Tuấn và La Sương Ti vẫn đang tranh luận rất gay gắt.

“…Cô quan hệ với tôi, chẳng lẽ vì muốn dựa vào tôi tìm công việc tốt sao?” Trang Minh Tuấn nheo hai mắt lại.

“Em đương nhiên vì yêu anh nên mới muốn làm cùng chỗ với anh! Nhưng nếu như anh vẫn không thèm để ý đến yêu cầu của em, khiến em buồn, vậy thì em cũng không biết có thể tiếp tục yêu anh nữa không…” La Sương Ti khóc rất bi thương.

“Tôi cho rằng với quan hệ của chúng ta, tôi không thể giúp cô trở thành diễn viên, hoặc là có thể đề cử cô với nhà máy hiệu buôn để học cân nhắc?” Thân thể Trang Minh Tuấn thẳng đứng, sắc mặt cứng ngắc. “Nếu như có cơ hội, ta sẽ cân nhắc cô, nhưng tuyệt đối sẽ không vì cô là bạn gái tôi mà tuyển chọn ngươi.”

“Anh căn bản là không thương tôi! Trang Minh Tuấn, nếu anh cứ như thế này, tôi cho anh hay: chúng ta chia tay! Tôi sẽ không vì một người đàn ông không quan tâm tới tôi mà lãng phí thời gian và tình cảm!”

“Tùy cô.” Câu trả lời của Trang Minh Tuấn vô cùng thẳng thắn gọn gàng.

La Sương Ti khổ sở trừng mắt nhìn hắn nhưng chỉ đổi lại đưuọc ánh mắt vô tình của hắn.

Cô không cam lòng ngẩng đầu lên. “Trang Minh Tuấn, đừng tưởng rằng anh là thiên tài đạo diễn thì tôi phải chiều theo ý anh, anh hôm nay chia tay với tôi, sau này nhất định sẽ hối hận!”

Nói xong, cô mang theo vẻ mặt cao ngạo, tuyệt tình đạp giày cao gót, xoay người bước nhanh về phía trước.

Trang Minh Tuấn cũng không mở miệng giữ cô lại, hắn nhìn theo bạn gái biến mất trong tầm mắt, gương mặt hắn lộ rõ kiên nghị và cứng rắn.

Hắn không lập tức rời đi mà ngồi ở một bên ghế dài trầm mặc cúi đầu.

Tuy hắn thoạt nhìn bình tĩnh lạnh lùng, nhưng khi An Tâm Khiết nhìn thấy khóe miệng hắn nhếch lên cùng với hai bàn tay nắm chặt, cô cảm thụ được sự phẫn nộ và cô đơn của hắn.

Cô nhẹ nhàng đậy nắp hộp cơm lại, cô hiểu rõ lúc này hắn cần ở một mình, tuyệt không muốn có người thứ ba ở đây.

An Tâm Khiết lặng yên đứng dậy, cúi đầu, cố gắng bước thật nhanh, ai dè một cành cây to đùng rậm rạp vừa đụng phải trán của nàng.

An Tâm Khiết càng hoảng hốt, cô đẩy cành cây ra, đương nhiên là phát ra tiếng động.

Trang Minh Tuấn lặp tức nhìn về phía cô, lông mày hướng lên kinh ngạc.

Phảng phất cảm nhận được ánh nhìn sắc nhọn của hắn, An Tâm Khiết xấu hổ, cô giả bộ tươi cười quay đầu.

“Đạo diễn, anh… Ăn trưa chưa?” Lời vừa ả khỏi miệng, cô lập tức muốn cắn đứt lưỡi mình, những lời này, thật sự là quá vớ vẩn.

“Ta chưa ăn.” Trang Minh Tuấn khôi phục thái độ trấn tĩnh ngay tức khắc. “Xem ra cô cũng chưa ăn.”

“Đúng vậy.” An Tâm Khiết kinh ngạc nhìn hắn nhứng hắn rất bình tĩnh nhìn lại cô.

An Tâm Khiết nhắm hai mắt, hít sâu, lớn mật đi về phía hắn. “Xin lỗi, Không phải tôi cố ý nghe trộm hai người nói chuyện. Ta đến chỗ này đinh ăn cơm, cho nên…” Cô xấu hổ đứng trước mặt hắn.

Trang Minh Tuấn vẫn không có đáp lại cô.

“Tôi… Anh đói bụng không? Có muốn ăn cơm hộp với tôi?” Dưới tình thế cấp bách, cô đành đưa ra hộp cơm.

Hắn sửng sốt một chút, đón lấy nụ cười của cô, hắn chỉ xuống chỗ ngồi bên cạnh. “Tôi không đói bụng, cô cứ ngồi xuống đây ăn đi.”

Ngưng mắt nhìn bộ dáng tươi cười của hắn, An Tâm Khiết nhẹ nhàng gật đầu.

Tự kỉ: Ta rất muốn post tiếp nhưng tâm trạng của ta bây giờ không thể làm gì cả, ta xl.

Advertisements

3 comments on “một cộng một bằng ba – chương 2.7

  1. Truyện càng lúc càng hấp dẫn, bản tính của Tuấn ca cao ngạo như vậy mà biết được mình có 1 nhok con rơi thì sẽ thế nào nhỉ? khặc khặc >v<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s