một cộng một cộng ba – chương 6.1


Chương 6.1

Edit + Beta: Ốc Sên ^^

Đêm qua hầu như Trang Minh Tuấn không ngủ.

Không hiểu vì sao trước mắt hắn luôn hiện lên cái bớt của Ngẫu Nhiên, còn có lúc ở công viên, khi La Ái Linh chất vấn An Tâm Khiết, trên mặt hắn lại biểu hiện ra sự bối rối, trong lòng hắn có chút khả nghi.

Vì sao An Tâm Khiết lại không phủ nhận? Tiểu Nhiên tuyệt đối không thể là con của hắn, cho nên, cô nên thẳng thắn trả lời La Ái Linh là được rồi…

Nhân lúc được nghỉ khi quay quảng cáo, hắn đi tới một hành lang có ít người đi lại, chuẩn bị gọi điện cho An Tâm Khiết, muốn hỏi rõ mọi chuyện.

Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ gần đó mở ra, có tiếng nói chuyện của hai người mẫu truyền đến.

“Cô có đọc tin tức không, Lưu tổng của Công ty sản xuất đồ trang điểm Phúc Vân, bị báo chí nói hắn luôn yêu cầu người mẫu ngủ chung! Nghe nói liên lụy đến không ít người, gây ra xôn xao, mọi người đều cảm thấy bất an.” Người mẫu A nói nhỏ.

“Hắn chính là đại sắc lang. Cô biết năm năm trước, Công ty Khải Lệ tuyển chọn người mẫu khôn?  Mọi người kể lúc đó hắn ra tay với một người mẫu, hình như là cho thuốc vào đồ uống, sau đó lừa cô ấy uống…” Giọng nói người mẫu B coi khinh.

“Sao lại như vậy? Lúc đó sao cô ấy không tố cáo hắn?”

“Muốn đi tố cáo hắn, cần phải có dũng khí thật lớn, hơn nữa rất có thể sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp người mẫu, còn có hắn là kẻ có quyền có tiền, có lẽ hắn đã cùng cô gái đó thỏa thuận gì đó?”

“Dùng thuốc mê, thực sự là hạ lưu…”

Cách cửa không xa, Trang Minh Tuấn chuẩn bị rời đi. Nhưng bởi vì cuộc nói chuyện cả hai người đó mà ngây người.

Năm năm trước Công ty Khải Lệ tuyển người mẫu, bị người dùng thuốc mê  hãm hại…

Năm năm trước, người xông vào phòng hắn, cô gái giả mạo Ái Linh, cũng nói giống như vậy.

Cô bị người ta bỏ thuốc mê, cho nên mới đi nhầm phòng…

Khi đó hắn cho rằng cô gái đó dùng thủ đoạn, vì cuộc thi nên không có liêm sỉ, hôm nay nghĩ lại, lẽ nào tất cả những lời cô gái đó nói… đều là sự thật?

Nói vậy là sự thật, hắn đã trách nhầm cô gái kia, hắn nên xin lỗi cô gái đó, bởi vì hắn đã xâm phạm cô…

Trang Minh Tuấn hơi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại hình dáng cô gái kia.

Đã mấy năm trôi qua, khoảng kí ức đó hắn đa lâu không nhớ lại, thậm chí hắn đã cố gắng quên đi, bây giờ muốn nhớ lại, chỉ còn lại một hình ảnh mơ hồ.

“Cô đoán xem người bị hại năm năm trước là ai? Có phải là học tỷ An Tâm Khiết không?” Cuộc đối thoại của hai người mẫu tiếp tục truyền đến tai hắn.

“Cô đừng nói bậy!”

“Tôi muốn nói, năm năm trước , cô ấy cũng tham gia tuyển chọn người mẫu, nhưng giữa chừng đột  nhiên bỏ cuộc, cho nên mới nghĩ có thể là cô ấy…”

An Tâm Khiết? Trang Minh Tuấn đứng ở trên hành lang hai hàng lông mày nhíu chặt lại, lời nói kai khiến dây thần kinh của hắn bị kích động, còn khiến trái tim kiên cường của hắn co rút mạnh một cái.

Hai tay năm chặt thành quyền, đoạn kí ức bị lãng quên dần dần hiện lên trong đầu, khuôn mặt mờ nhạt cũng trở nên rõ ràng.

Năm năm  trước, người xông vào phòng hắn, cô gái ở cùng hắn một đêm, không phải ai khác, chính là An Tâm Khiết.

“Chú Trang.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Ngẫu Nhiên, tràn đầy hạnh phúc, nhanh chóng chạy về phía Trang Minh Tuấn đang đứng pử cổng vườn trẻ, “Chú lại tới đón cháu sao?”

“Đúng vậy, chú đưa Tiểu Nhiên đi ăn đại hán bảo!” Hắn mở cửa xe cho An Ngẫu Nhiên, nhìn cậu nhóc lên xe, mới quay người đối mặt với đôi mắt không có chút thiện cảm của mẹ cậu nhóc.

“Sao anh lại tới đây?” An Tâm Khiêt bước về phía hắn. “Em không phải đã nói, chúng ta tạm thời không nên gặp mặt hay sao?”

“Lên xe hãy nói, hơn nữa ___” Trang Minh Tuấn cười tủm tỉm, cúi người ghé sát vào tai cô.

“Tiểu Nhiên đang nhìn, em muốn để nó thấy chúng ta cãi nhau sao?”

“Em và anh, không có cãi nhau! Em chỉ nghĩ anh nên rời khỏi đây là tốt…” An Tâm Khiết cắn chặt hàm răng, nhìn con trai đang ngồi bên trong xe, Tiểu Nhiên quả nhiên có chút tò mò, ánh mắt lại có chút lo lắng khi nhìn bọn họ.

Không xong… Rõ ràng con trai và Trang Minh Tuấn mới quen nhau mấy tháng mà nó đã ỷ lại vào Trang Minh Tuấn.

Đây là việc mà An Tâm Khiết lo sợ nhất.

Con trai và Trang Minh Tuấn càng ngày càng thân thiết, cô phải làm như thế nào mới có thể tách họ ra?

“Không lên xe sao?” Trang Minh Tuấn khẽ nhếch mi, bình tĩnh nhìn cô.

An Tâm Khiết cắn môi, mở cửa xe, không nói gì, ngồi bên cạnh Tiểu Nhiên.

“Mẹ, chú Trang muốn dẫn chúng ta đi ăn đại hán bảo, ngày hôm nay mẹ không cần nấu cơm nữa!” Tiểu Nhiên lập tức vui vẻ kéo tay cô. “Chuyện này rất tuyệt vời, phải không mẹ?”

Nhìn khuôn mặt chờ mong của con trai, cô cũng chỉ có thể khẽ gật đầu. “Đúng vậy, rất tuyệt vời.”

Trang Minh Tuấn ngồi vào trong xe, dáng vẻ châm chọc, nhìn hai mẹ con nhe răng cười. “Đêm nay là thế giới của ba người chúng ta, bất kì ai cũng không thể quấy nhiễu.”

Nói xong, hắn còn ý vị thâm trường khẽ liếc An Tâm Khiết, sau đó xoay người lái xe đi.

Hắn nói những lời này là có ý gì?

An Tâm Khiết trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại không thể đem suy nghĩ trong lòng nói ra.

Nhìn cái người ngồi đằng trước tràn đầy tự tin, một nam nhân không đạt được mục đích thì nhất định không cam lòng, cô cảm thấy bất an.

Cô muốn thừa dịp mọi chuyện vẫn còn kịp cứu vãn, đẩy hắn ra, càng phải nhân lúc bí mật chưa bị bại lộ, sẽ đoạn tuyệt với hắn, khi tâm của cô chưa bị hắn làm cho dai động, nhất định không để hắn bước vào tâm của cô.

Thế nhưng, cô thực sự đã làm như thế sao?

Cô thật nghi ngờ.

Trang Minh Tuấn ôn nhu hôn lên trán Tiểu Nhiên, lại đứng ở bên giường, vẻ mặ tràn đầy yêu thương nhìn Tiểu Nhiên vài giây sau đó mới quay lại nhìn về phía An Tâm Khiết đang rất khẩn trương.

Hai người bọn họ không tiếng động đi ra khỏi phòng ngủ, Trang Minh Tuấn cẩn thận đóng chặt cửa phòng.

“Có muốn uống cùng anh một chén?” Hắn đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy ra một chai bia.

“Em không muốn” An Tâm Khiết khaonh tay trước ngực, cố gắng bày ra bộ dáng muốn thương lượng, “Nếu như quá khứ em có gì hiểu lầm anh, em có thể bỏ qua ____”

“Anh nghĩ chúng ta nên nói chuyện trước, em rất cần cái này.” Trang Minh Tuấn thanh minh, đem bia nhét vào tay cô.

“Anh rốt cuộc muốn nói cái gì?” Nhìn biểu tình hắn có chút kỳ lạ, An Tâm Khiết thật sự không đoán ra.

Trang Minh Tuấn trầm lặng trong chốc lát, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng cô. “Tiểu Nhiên, là con trai của anh đúng không?”

“Cái… Cái gì?” Cốc bia trong tay An Tâm Khiết thiếu chút nữa rớt xuống đất.

“Cẩn thận.” Hắn dùng tay nâng. “Em uống trước đi, sau đó trả lời anh.”

Không đợi hắn nói xong, An Tâm Khiết đã giơ tay, đem cốc bia uống đi một nửa.

Cô cố gắng khôi phục trái tim bị trấn động mạnh của mình, cố tình thể hiện sự bình tĩnh, nhưng thoạt nhìn, đã thấy rõ sự rối loạn. “Dù anh có yêu quý Tiểu Nhiên thế nào, cũng không thể nói ra những lời buồn cười như thế được, Tiểu Nhiên sao có thể la con của anh?”

Trái tim của cô bởi vì lời nói dối của chính mình mà nhảy lên kịch liệt.

Ông trời hãy tha thứ cho cô, lúc này, cô không có một chút dũng khí nào để nói ra sự thật.

“Năm năm trước, Công ty Khải lệ tuyển chọn người mẫu.” Trong khi cô đang rất bối rối, thì Trang Minh Tuấn lại có vẻ rất bình tĩnh ung dung. “Nếu như em còn nhớ rõ thì chúng ta đã từng gặp nhau.”

An Tâm Khiết cười mà mắt thì cứng đờ, cảm giác hít thở cũng rất khó khăn.

“Chuyện năm năm trước, ai còn nhớ rõ…” Tiếng nói cô run run.

Sao Trang Minh Tuấn lại nhắc đến năm năm trước? Đáng lẽ hắn phải không nhớ rõ cô chứ, hắn cũng không có bất luận lí do gì cần nhớ cô.

Lần đầu gặp lại nhau, cô đã giật mình, nhưng cô cũng không ngờ hắn lại nhớ tới ngày đó.

“Nếu như em quên, anh có thể nhắc cho em nhớ.” Hắn rót bia vào cốc của cô. “Một buổi tối tại Khẩn Đinh năm năm trước, em bị người ta hạ thuốc mê, em chạy trốn, chạy nhầm vào phòng anh, mà lúc đó anh uống say, cho nên đã nghĩ em là bạn gái của anh…”

Trang Minh Tuấn nheo mắt, nhớ lại từng cái từng cái một, hắn sắp xếp mọi chuyện phát sinh trong đầu.

Ái Linh đi ra ngoài tìm hắn, lại quên đóng cửa phòng, An Tâm Khiết lúc đó lại bị người ta hạ thuốc mê, quá choáng váng mà nhìn lầm số phòng…

Mặc dù quá trình mọi chuyện tràn đầy trùng hợp và kịch tính, nhưng toàn bộ nghi vấn đều có thể giải thích rõ ràng.

“… Bởi vì thuốc mê mà em không thể chống cự, cho nên chúng ta mới có một đêm.” Nói đến đây, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc. “Khi đso, anh đã nói nhưng câu không nên nói với em, anh xin lỗi em.”

“Anh đang nói cái gì, em không hiểu gì hết.” An Tâm Khiết nắm chặt tay ghế, dùng sức tựa vào cạnh bàn.

Cô cầm cốc bia uống một hơi hết sạch.

Ông trời ơi, Trang Minh Tuấn không chỉ nhớ kỹ, hắn còn có thể kể rõ từng chi tiết!

Cô có thể phủ nhận sao? Cô có thể đối mặt với đêm hôm đó không?

Trang Minh Tuấn mím chặt môi. “Không cần phủ nhận, anh biết đó là em.” Trong đầu hắn, đã hiện rõ lên khuôn mặt hoang mang và chịu nhục nhã của cô, gương mặt rưng rưng nước mắt.

Vì khoảng quá khứ quá đặc biệt, cho dù hắn không muốn nhớ, nhưng nó vẫn in sâu vào trong tâm trí hắn.

Thảo nào “lần đầu tiên’ gặp mặt, hắn đới với cô có cảm giác quen thuộc mà không thể diễn tả được.

An Tâm Khiết hạ mi mắt. “Em …Em thật sự không hiểu anh đang nói cái gì.”

Một tay xoa huyệt thái dương, trái tim cô đập mạnh, khẩn trương tự hồ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Tâm Khiết.” Trang Minh Tuấn đi tới phía sau, hai tay nắm lấy vai cô. “Anh biết chuyện này đới với em mà nói là rất thống khổ, phải nhớ lại tất cả, nhớ lại ngày phát sinh chuyện… Cũng không tốt.”

“Đừng nói nữa, em cầu xin anh.” Cô lấy tay cố gắng che đi gương mặt, nước mắt khuất nhục và hối hận lăn dài trên má. “Em không muốn nói những chuyện này…, em không muốn…”

“Mặc dù quá khứ gây cho em nhiều thống khổ, nhưng em không thể phủ nhận nó. Huống hồ, vì chuyện đó nên em mang thai Tiểu Nhiên… Anh không hề nghĩ, em lại sinh đứa con ra. Chuyện này… kì thực thật vĩ đại…” Tiếng nói hắn trầm thấp nhưng ôn nhu.

Lúc đó cô thậm chí còn không biết tên và lai lịch của hắn…

Dưới tình huống như vậy, nếu là người khác có lẽ đã bỏ cái thai đi, mà cô không chỉ giữ lại mà còn yêu thương chăm sóc con trai, cô luôn cố gắng giành những thứ tốt nhất cho Tiểu Nhiên.

Vì Tiểu Nhiên, cô kiên cường, độc lập tự chủ.

“Tuy rằng anh chưa từng trải qua, nhưng anh biết để sinh hạ nó, em phải đấu tranh, phải vượt qua gian khổ. Nuôi một đứa trẻ mồ côi cha, một đứa trẻ vĩnh viễn cũng không biết cha mình là ai… Em làm rất khá, rất rất tốt.” Trang Minh Tuấn nắm chặt vai cô, trong mắt hiện lên sự tôn kính.

“Không, nó không phải… Nó không phải con của anh…” Tiếng nói cô nghẹn ngào không có chút thuyết phục, giống như người đang hấp hối.

Trang Minh Tuấn không chửi mắng cô, không nổi trận lôi đình, càng không có trốn tránh, e sợ hoặc châm chọc khiêu khích, lúng túng phẫn nộ… Hắn chỉ tán thưởng, thậm chí là cảm động, kể rõ tất cả.

Hắn là một nam nhân tốt.

Hắn thành thực, chính trực, dũng cảm, không trốn tránh sai lầm của mình, lại càng không cso ý định trốn tránh trách nhiệm của mình.

Hắn khiến cô không có cách nào tiếp tục nói dối, càng không thể bảo vệ bí mật của chính mình…

“Khi chúng ta gặp lại nhau, em nhận ra anh phải không?” Tuy rằng hắn đã quên mất nhưng hắn tin rằng cô tuyệt đối không quên. “Cho dù em không biết tên của anh, nhưng dù sao chính anh đã hủy hoại cuộc sống của em, em chắc chắn sẽ nhớ rõ anh…”

“Trang Minh Tuấn, thế là đủ rồi.” Cô ôm đầu, bất lực lắc đầu. “Không sai, em chính là cô gái kia, chính là người bị người ta hạ thuốc mê, thiếu chút nữa bị người ta cường bạo, cũng may mắn chạy thoát vào phòng anh, nhưng lại bị anh tưởng nhầm là bạn gái… Em đã thừa nhận, cho nên, anh không cần phải nói nữa.”

Vì sao hắn phải như vậy, vì sao lại khơi dậy vết thương của cô, bức cô thừa nhận quá khứ đau đớn này?

   Tự kỉ: Ta phải thông báo với các nàng là ta đang trong thời kì năm cuối nhưng vẫn ham hố post truyện ><, chắc ta sẽ không thể 2 ngày 1 phần nữa rồi, mỗi ngày ta ngồi 1 chút ^^, 6 trang word đó các nàng, thay vì k post được thường xuyên, ta sẽ để dài dài cho các nàng đọc cho đã. Ta hi vọng các nàng sẽ không đáp đá nhà ta ^^, yêu các nàng nhiều, chúc các nàng ngủ ngon 🙂 muoa muoa^^

7 comments on “một cộng một cộng ba – chương 6.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s