một cộng một bằng ba – chương 7.2


Chương7.2

Edit: Ốc sên ^^

An Tâm Khiết ngẩng đầu lên ngừng thở, khuôn mặt bình tĩnh một cách lạ thường, nghiêm túc nhìn hắn, cô đáng đợi hắn tuyên án.

“Bởi vì trước đây anh không biết có Tiểu Nhiên, nên anh đã bỏ qua rất nhiều thời khắc quý báu ở bên cạnh con. Sau này, anh không muốn tiếp tục bỏ qua để rồi tiếc nuối.” Giọng điệu hắn bình tĩnh, không có chút tức giận. “Cho nên anh muốn chịu tất cả trách nhiệm.”

“Anh không cần___” câu nói của hắn kiên định khiến cô hơi run sợ.

Ánh mắt lạnh lẽo của Trang Minh Tuấn nhìn cô ngăn cô  nói tiếp.

“Không chỉ có Tiểu Nhiên, anh còn muốn chịu trách nhiệm cả mẹ của nó. Sau này, mẹ con em sẽ do anh chịu trách nhiệm.” Dừng lại một chút, hắn càng nhìn chăm chú vào đôi mắt sâu thẳm của cô, “An Tâm Khiết, chúng ta kết hôn nhé.”

An Tâm Khiết há hốc mồm, không nói được một câu nào.

“Em không cần phải rời xa Tiểu Nhiên, anh cũng không cần rời xa con, đây là giải pháp hay nhất.” Hắn một đêm chưa ngủ, đã tận mắt nhìn thấy cô đưa theo con trai chạy trốn, khi nhìn thấy hình ảnh đó, hắn đã quyết tâm.

“Điều này sao có thể?” Sắc mặt An Tâm Khiết nhất thời trắng bệch.

Cô bị người ta cầu hôn, hơn nữa, người cầu hôn cô lại chính là cha của con cô!

Nhưng bây giờ, trong lòng cô không có chút nào hạnh phúc và vui sướng, chỉ có hoang mang, nghi ngờ thậm chí là hoảng sợ.

“Trang Minh Tuấn, anh tức giận đến choáng váng đầu óc hay sao mới nghĩ ra chuyện hoang đường như vậy, chuyện này hoàn toàn không thể được!”

“Em…” An Tâm Khiết sợ hãi, vội vã đứng dậy. “Em phải về phòng nghỉ một lát, chút nữa còn phải đưa Tiểu Nhiên đi nhà trẻ…”

Cô không dám liếc nhìn hắn, chỉ cúi đầu chăm chăm nhìn sàn nhà, hướng phòng ngủ đi tới.

Khi đi qua phòng Luc Dung Dung, cô thấy cửa phòng hé mở, đằng sau cánh cửa là vẻ mặt hết sức king ngạc của bạn tốt.

“Em có thể đi nghỉ một chút, dù sao bây giờ phòng hành chính cũng chưa mở.” Phía sau truyền đến quyết định chắc như đinh đóng cột của Trang Minh Tuấn. “Sau khi đưa Tiểu Nhiên đi vườn trẻ, chúng ta lập tức đi đăng kí kết hôn.”

Không, không có khả năng! Cô tuyệt đối sẽ không cùng hắn đi đăng kí kết hôn!

An Tâm Khiết không dám phản bác lời hắn nói, lại càng không dám cùng hắn tiếp tục tranh luận vấn đề này.

Cô nhanh chóng mở cửa phòng, cấp tốc chui vào trong phòng sau rồi lập tức đóng cửa phòng lại, đem hết những phiền phức và Trang Minh Tuấn, tất cả để ở ngoài cửa.

Cô không muốn nghĩ xem mình sẽ quyết định thế nào, càng không muốn nghĩ đến những lời Trang Minh Tuấn nới.

Chờ cô nghỉ ngơi xong, cô mới có sức lực để tìm cách, để tiếp tục chiến đấu với hắn!

Kết hôn? Mơ cũng đừng mơ!

Nhìn tên mình trên tờ giấy hôn thú, An Tâm Khiết cảm nhận được, tất cả đã không thể cứu vãn được nữa.

Cô thực sự đã dốc hết sức để cự tuyệt hắn, thế nhưng Trang Minh Tuấn lại không chịu nhượng bộ cho cô một chút nào.

“Trang Minh Tuấn, em đảm bảo sau này sẽ không bao giờ chạy trốn, lại càng không mang theo Tiểu Nhiên biến mất trước mắt anh, chỉ cần anh muốn gặp con đều có thể đến gặp bất cứ lúc nào… Em cũng sẽ nói với con, anh chính là cha của nó…”

Cô đã nói hết lời lẽ, nhưng ánh mắt của hắn vẫn cứng như sắt thép, nhìn chăm chú vào cô.

“Anh không tin em.”

Chỉ có một câu nói đã từ chối tất cả các đề nghị  của cô.

Bởi vì cô đã từng chạy trốn trước mắt hắn nên bây giờ trong mắt hắn, tất cả việc cô đảm bảo đều không hề chắc chắn.

“Nếu như chúng ta không kết hôn, Tiểu Nhiên mới năm tuổi, em sẽ giải thích ra sao về quan hệ của chúng ta với con?  Chẳng lẽ em không muốn cho con một gia đình haofn chỉnh sao? Em muốn vĩnh viễn cho con lớn lên trong hoàn cảnh không có cha sao?” Từng câu từng chữ của hắn vang lên rất có lực.

“Nhưng mà chúng ta không yêu nhau, làm sao có thể…”

“Chúng ta thế nào đều không quan trọng, quan trọng là…., chúng ta đều vì tương lai của Tiểu Nhiên, em cũng từng nói vì Tiểu Nhiên, em có thể làm bất cứ chuyện gì! Lẽ nào đây là lời nói dối sao?” Giọng điệu của hắn đấy trách cứ và hoài nghi, “Nếu như em là thật tâm muốn tốt cho Tiểu Nhiên thì chúng ta nhất định phải kết hôn.”

Hắn dùng lời nói của cô hoàn toàn khiến cô không thể phản bác.

Cứ như vậy, hắn dùng hỏa lực cường đại và những lời trách cứ tấn công cô một cách mạnh mẽ, cô bị ép kí vào giấy chứng nhận kết hôn với hắn.

Hay là Trang Minh Tuấn nói không sai, nếu cô đã lựa chọn sinh hạ Tiểu Nhiên, cô cũng không thể chỉ suy nghĩ cho chính mình mà hắn lại đặt lợi ích của con trai lên đầu tiên để suy tính.

Cô rất muốn giành những điều tốt nhất cho Tiểu Nhiên, muốn cho con vô lo vô nghĩ lớn lên, muốn cho con luôn có thể vui vẻ hạnh phúc…

từ điểm đó bắt đầu nhìn lại, cô và Trang Minh Tuấn kết hôn có lẽ là một quyết định chính xác.

Thế nhưng vì sao trong lòng cô lại cảm thấy cô một mảng sương mù dày đặc, mờ mịt, rất thương cảm?

Buông bút, ngẩng đầu, cô ngơ ngác nhìn người con trai đang kí tên ở bên cạnh mình.

Từ giờ phút này trở đi, hắn, Trang Minh Tuấn và cô, An Tâm Khiết đã trở thành vợ chồng hợp pháp.

Không có hoa tươi, không có những lời chúc phúc, có lẽ đây sẽ một cuộc hôn nhân lạnh lẽo, không tình yêu.

Cảm giác này khiến nước mắt muốn trào ra khỏi đôi mắt của cô, cô không thể lý giải được tâm tư của mình, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô.

Trang Minh Tuấn xoay người, nhìn thấy gương mặt rưng rưng nước của cô, hắn mím môi, gương mặt căng thẳng.

Hắn không nói lời nào, đột nhiên cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cô.

Ánh mắt hắn kiên định nhìn đôi mắt đãm lệ của cô, chiếc cằm kiên nghị khẽ gật nhẹ, “Được rồi,  chúng ta về nhà thôi.”

Nước mắt cô chảy nhiều hơn, “Về nhà” hai chữ này lại lần nữa làm nội tâm yêu đuối của cô đau đớn.

Sau này, ba người bọn họ sẽ là người một nhà sao?

“Đi thôi.” Hắn nắm lấy tay cô, lấy chiếc khăn tay trong người nhét vào tay kia của cô. “Đều đã làm mẹ trẻ con rồi, sao vẫn còn dễ khóc vậy chứ.”

An Tâm Khiết lẳng lặng nhìn chiếc khăn trong tay cô, cho dù nội tâm của cô có tràn đầy thấp thỏm, lo âu, cô vẫn cảm nhận được tia thiện ý của hắn.

Có lẽ kết hôn với hắn cũng không tồi tệ như cô tưởng.

Tuy rằng hắn là một bạo quan độc tài, có những lúc lại không chịu nói cái gì đạo lý, tuy rằng hôn nhân của bọn họ không có một chút tình yêu làm cơ sở, nhưng… ít nhất… hắn là một người có trách nhiệm, là một nam nhân tốt.

Nếu như cuộc hôn nhân này đối với cô mà nói là không tình nguyện, vậy đối với hắn thì là gì? Nhưng chính hắn đã nguyện ý muốn chăm sóc Tiểu Nhiên, thậm chí còn có cả cô…

“Chúng ta… Sẽ sống tốt sao?” Ý cô nói đến hôn nhân của hai người.

“Sẽ.” Trang Minh Tuấn quay lại ký tên không một chút chần chừ.

“Nhất định phải dọn đến nhà anh sao?”

“Người một nhà, đương nhiên phải ở chung một chỗ.”

Trang Minh Tuấn nói một câu đơn giản để An Tâm Khiết không thể cự tuyệt.

Cô quyết định cùng An Ngẫu Nhiên rời khỏi nơi cô đã ở gần năm năm qua.

Bởi vì, bọn họ là người một nhà.

 

Tự kỉ: Đọc đoạn này ta thấy bùn bùn sao ý, hôn nhân k ty :(…

Advertisements

4 comments on “một cộng một bằng ba – chương 7.2

  1. Haiiiizzzz ta cũng có tâm trạng như muội khi đọc phần này, hôn nhân ko ty thì thật sự kinh khủng lắm nhỉ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s