một cộng một bằng ba – Chương 9.2


Chương 9.2

Edit: ốc sên^^

Trước bàn trang điểm, hắn nghiêng người mỉm cười nhìn cô. “Anh tới đón em đi ăn cơm, tối nay sẽ là thế giới của hai chúng ta.”

“Vậy Tiểu Nhiên…”

 

“Nguyệt Nhã và Hạ Dương sẽ trông nom con cả đêm nay.”

 

Lời Trang Minh Tuấn nói không khiến cô vui mừng, cô chần chừ nhìn quyển tạp chí trong tay hắn, sau đó bình tĩnh nhìn hắn. “Để dẹp những chuyện này anh mới đến đây đúng không?”

 

“Em nghĩ như vậy sao?” Hắn buông quyển tạp chí trong tay, lông mày khẽ nhăn lại. “Gần đây công việc quá bận, chúng ta không có cơ hội gặp mặt, cũng may buổi tối nay có chút rảnh rỗi, cho nên muôn đi đón em. Về phần những chuyện này, anh vốn là không chú ý tới.”

 

“Thật sao?” An Tâm Khiết vẫn không có chút tin tưởng.

 

Vì sao hắn chưa bao giờ xuất hiện, sao không phải những ngày khác mà lại là ngày hôm nay? Chuyện này cũng thật trùng hợp.

 

“Chúng ta chẳng phải đã nói sẽ không để ý những tin đồn này sao? Em sẽ không cho rằng anh và Ái Linh thật sự…”

 

Lúc này bởi vì có người đẩy cửa vào, hắn lập tức  im lặng.

 

An Tâm Khiết nhanh chóng tẩy trang, hai người cùng trầm mặc không nói gì, ngồi cách xa nhau.

 

Trên đường đi, An Tâm Khiết đều ngoái đầu ra cửa kính xe, tận lực không muốn nhìn, không muốn nói chuyện với Trang Minh Tuấn.

 

Bên trong nhà hàng, trên bàn ăn, cô ngước mắt lên, nhanh chóng nhìn qua gương mặt nghiêm nghị của Trang Minh Tuấn, sau đó lại cúi xuống, cô cắn nhẹ môi như giận dỗi, cô giận vì có lí do, nhưng vì sao vẻ mặt của hắn lại nghiêm túc, lại không hài lòng? Cô đâu phải người gây lên chuyện này đâu.

 

Nghĩ tới đây, lần thứ hai cô ngước mắt lên, cô có cảm giác như mình đang trừng mắt nhìn hắn ___

 

“Được rồi, anh đầu hàng.” Vẻ mặt có phần bất đắc dĩ, Trang Minh Tuấn ném thực đơn ở trong tay xuống mặt bàn, rồi giơ bàn tay lên. “Em cso bất mãn gì với anh, thì mau nói đi, anh tuyệt đối không phản khích!”

 

“Em không có bất mãn gì đối với anh.” Sau khi An Tâm Khiết liếc mắt nhìn hắn một cái lại cúi đầu xuống, nhìn hai tay mình đặt trên đầu gối.

 

“Em thật sự tin những gì tạp chí viết sao?” Lông mày hắn nhăn lại, biểu tình không chút tin cô lại tin vào những chuyện báo chí viết. “Anh và Ái Linh, từ năm năm trước đã chia tay rồi, chuyện này em hẳn là rõ hơn những người khác.”

 

“Đúng vậy, em rất rõ ràng.” An Tâm Khiết ngẩng đầu, nhìn hắn không chớp mắt.

 

Thực sự cô hiểu lầm hắn và Ái Linh sao?

 

Nhìn trong ánh mắt An Tâm Khiết có chút tia trách móc, Trang Minh Tuấn lấy tay xao nhẹ hai bên thái dương, vừa buồn cười, vừa tức giận nhìn cô.

 

“Cô ấy cùng chồng mới ly hôn, gặp phải tranh chấp về kinh tế, cho nên mới mời anh hỗ trợ. Em với cô ấy cũng đã nói chuyện qua điện thoại, em nghĩ xem, nếu như cô ấy đang ở bên cạnh anh thì làm sao dám gọi điện về nhà chúng ta được chứ?”

 

Xem ra, hắn không giải thích rõ ràng thì khó có thể bỏ qua được.

 

Chỉ cần nói đến La Ái Linh, bầu không khí giữa bọn họ trở nên rất xấu hổ.

 

Hắn không rõ lắm, cô đã chuẩn bị tốt để đối mặt với cái đêm của năm năm trước chưa.

 

Đối với bọn họ mà nói, đêm hôm đó chính là một trở ngại cần phải vượt qua, hắn tình nguyện không chủ động nhắc tới vì không muốn tạo áp lực cho cô.

 

An Tâm Khiết khẽ chớp mắt, vẻ mặt bắt đầu khó xác định. “Em cũng không hề nói hai người có chuyện gì a…”

 

Nghe được lời giải thích rõ ràng của Tran Minh Tuấn, cô buông xuống tâm trạng nặng nề, như tỉnh lại, cảm thấy chính mình có chút nhỏ mọn.

 

“Em ngoài miệng thì chưa nói, nhưng trên mặt viết bốn chữ rất lớn ‘ Ta rất để ý’.” Trang Minh Tuấn cười bỡn cợt, bởi vì sự “lưu ý” của cô, khiến hắn có chút đắc ý nho nhỏ.

 

“Xin lỗi, em không nên tùy tiện hiểu lầm anh.” Đôi môi đỏ mọng của An Tâm Khiết hơi hạ xuống rồi lại lấp tức cười thật tươi. “Cũng đói rồi, chúng ta nhanh gọi món ăn được không? Em muốn ăn bò bí – tết và canh ngô, còn muốn ăn cả bánh ngọt và uống cà phê nữa!”

 

“Được, vợ yêu.” Nhìn cô cười, tâm tình hắn tốt hẳn lên.

 

Lúc này bầu không  khí trở nên vô cùng hài hóa, hắn cũng cô nói chuyện bộ phim điện ảnh mà hắn tràn trề nhiệt huyết, cô cũng nói chuyện Tiểu Nhiên ở vườn trẻ như thế nào.

 

“Đợi khi anh qauy xong bộ phim này, cả nhà chúng ta sẽ cùng đi Tô-ky-ô chơi Disney, em thấy thế nào?”

 

Trang Minh Tuấn cẩn thận tỉ mỉ, cắt miếng thịt bò ta thành từng miếng nhỏ.

 

“Được! Tiểu Nhiên vẫn luôn muốn Disney chơi, luôn mong anh có  thời gian để dẫn con đi.” Trên mặt An Tâm Khiết không tự giác lóe lên tia hạnh phúc.

 

“Vậy___ chờ một chút, anh nghe điện thoại.” Trang Minh Tuấn nhìn điện thoại đi động, liền vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

 

Là điện thoại của ai mà không thể nghe trước mặt cô?

 

Hạnh phúc vừa mới xuất hiện lặng yên rút đi khỏi An Tâm Khiết, trong lòng một lần nữa sự lo lắng lại bao phủ.

 

Một lần nữa, khi cô nghĩ rằng quan hệ giữa hai người đã trở nên thân mật hơn, khi hai tâm hồn có thể đến gần nhau hơn thì không biết vì sao lại bị người khác kéo ra xa.

 

Cô không thể xác định tâm ý hắn, không thể nào xác định được tương lai mờ mịt kia.

 

Sau mấy phút đồng hồ, Trang Minh Tuấn trở lại bàn ăn, không có nói đến bất kì chuyện gì liên quan đến cuộc điện thoại vừa nãy.

 

Ăn xong món điểm tâm, An Tâm Khiết trầm ngâm một hồi, cuối cùng cô nhìn hắn. “Minh Tuấn, có chuyện em muốn hỏi anh…”

 

“Em hỏi đi.” Hắn tươi cười, bởi vì sự thận trọng của cô mà càng trở nên dịu dàng.

 

“Em nhớ kỹ anh từng nói với em, đêm hôm đó đã làm thay đổi lớn đến cuộc sống của anh…Ý anh là chuyện chia tay với La tiểu thư sao?”

 

Không ngờ rằng cô lại nhắc tới đêm hôm đó, hắn vẫn chưa chuẩn bị, nên hơi bất ngờ. “Đúng. Sao đột nhiên em lại hỏi cái này?”

 

“Đêm hôm đó đã thay đổi số phận cua rnhieuf người, không chỉ em và anh mà còn có cả cô ấy __” Cô khẽ thở dài.

 

“Nếu như hai người không có chia tay, thì có lẽ cô ấy sẽ không cùng người chồng hiện giwof kết hôn, và cũng không ly hôn.”

 

“Có những chuyện phát sinh là không thể thau đổi, chúng ta chỉ có thể nhìn về phía trước.” Ánh mắt Trang Minh Tuấn cũng có chút mờ mịt, kí ức ùa về, một chút cảm xúc vẫn còn lại.

 

“Anh không trách em sao? Bởi vì em…”

 

“Tâm Khiết.” Hắn kiên định nắm lấy bàn ay mềm mại của cô. “Anh không cho phép em tự trách, chuyện này, không thể trách bất cứ ai.”

 

Ánh mắt hắn sáng rực khiến cho lòng cô thắt chặt lại.

 

Tuy rằng hắn không trách bất luận ai, nhưng không có nghĩa lúc đó hắn không trách, không tức giận…. Không cảm thấy tiếc nuối.

 

An Tâm Khiết hít sâu. Muốn nói ra những lời này, nhưng vẫn như cũ, thật khó mở miệng.

 

“Cô áy là người như thế nào? Dù sao… Em đã không cẩn thận thay thế cô ấy…” Còn có khả năng sẽ thay thế mãi mãi…

 

Nhìn lông mày Trang Minh Tuấn nhăn lại, đối với tình cảm đã mất đi này trong ngực cô cảm thấy mình đã làm điều ác

 

“Cho nên em muốn giải thích với cô ấy, muốn biết năm đó …. Em có xúc phạm tới cô ấy hay không…” Ngước mắt lên, cô nhìn thẳng vào mắt hắn, bờ vai bất giác run rẩy.

 

Trang Minh Tuấn cầm tay cô, từ tốn nói. “Cô ấy là một cô gái mạnh mẽ, dám yêu dám hận, dám làm dám chịu, rất có tài, cũng rất có chủ kiến. Trong ấn tượng của anh hình như trên đời này không có gì có thể làm cô khiếp sợ. Vô luận là đi đến đâu, bọn anh đều trở thành tiêu điểm của ánh mắt mọi người…”

 

“Anh …. Vẫn còn yêu cô ấy phải không?” Khi hắn nói đến Ái Linh, khóe miệng hiện lên tia ôn nhu, cơ hồ có thể khiến người khác chìm xuống.

 

An Tâm Khiết ngoại trừ thương cảm, khổ sở, cũng cảm thấy đố kị.

 

“Muốn nghe anh nói thật sao?” Khẩu khí của hắn tuy rằng có điểm đùa giỡn, nhưng cô rõ ràng cảm nhận được được tay hắn đang lạnh dần.

 

“Vâng.” Không muốn hắn thấy rõ tâm tình của mình, cô miễn cưỡng nở một nụ cười.

 

“Thời gian qua, anh quả thực còn yêu cô ấy.” Trong mắt Trang Minh Tuấn có nhu tình.

 

Trước mặt cô nhớ lại tình cảm trong quá khứ, hắn cảm thấy có chút xấu hổ. “Thậm chí… Anh còn nghĩ tới sẽ đi cầu hôn cô ấy.” Hắn quyết định sẽ không giấu diếm cô, sẽ nói tất cả mọi chuyện cho cô biết.

 

Bởi vì An Tâm Khiết là tương lai của hắn còn La Ái Linh đã là quá khứ của hắn.

 

Trước khi tạo ra hiện tại và tương lai, luôn cần làm rõ quá khứ.

 

“Phát sinh chuyện hiểu nhầm kia, cô ấy là người quả quyết, cô ấy không muốn nghe giải thích, luôn muốn chia tay với anh.

 

Anh cũng đã cố gắng cứu vãn nhưng cũng không có kết quả, sau đó anh sang Mỹ. Khi nghe cô ấy gả cho người khác… Anh và cô ấy, cũng đã kết thúc.”

 

Trang Minh Tuấn buông tay cô ra, ngồi thẳng lại.

 

Nói tất cả những diều này ra, hắn cảm thấy thật dễ chịu.

 

Tỉ mỉ nghĩ lại, chuyện hắn và Ái Linh chia tay chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

 

Cá tính của bọn họ đều quá mạnh mẽ, không ai chịu nhường ai một bước nào.

 

Lúc này nội tâm An Tâm Khiết, có cơn sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, mọi thứ lẫn lộn.

 

Cô nuốt một ngụm nước bọt, sự khô khốc nơi cổ họng mới giảm đi một chút.

 

“Cô ấy là một cô gái  tuyệt với, không giống như em.” Không giống như cô ngu xuẩn, thiếu chút nữa bị người ta dùng thuốc mê hại, còn đi nhầm phòng, trở thành một người mẹ còn chưa lập gia đình…

 

“Hai người quả thật không giống nhau.” Trang Minh Tuấn suy nghĩ một chút.

 

Khác Ái Linh, An Tâm Khiết ôn nhu, rất khoan dung.

 

La Ái Linh là con ngựa hoang đơc độc, hắn chỉ có một suy nghĩ là muốn chinh phục, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ bảo vệ  ____ Bây giờ Ái Linh muốn ly hôn, hắn cũng chỉ là bạn bè, muốn giúp đỡ cô, mà không có một chút tình cảm nam nữ nào cả.

 

Với An Tâm Khiết lại không như vậy, cô ấy tuy rằng cũng kiên cường, cũng độc lập, nhưng lại khiến hắn đối với cô lại không yên tâm chút nào.

 

Hắn luôn luôn lo lắng cho cô, sợ cô sẽ bị người ta khi dễ, rồi gặp nguy hiểm…

 

Trước đây khi hắn chưa nhận ra cô, cô từng bị nhốt trong một nhà kho.

 

Hôm nay nghĩ lại, hẳn là từ trước đây hắn vẫn luôn quan tâm cô, luôn không an tâm về cô.

 

Đơn giản là cô rất lương thiện, rất dễ tin người, cũng quá nhu nhược…

 

Trang Minh Tuấn thấy được, cô và Ái Linh không giống nhau.

 

Chuyện này khiến trong lòng An Tâm Khiết tràn ngập khổ sở, mà hắn lại trầm tư, khiến cô hiểu lầm hắn đang hời tưởng quá khứ.

 

“Anh… Hối hận sao? Chia tay cô ấy?” Biết rõ không nên hỏi, nhưng cô không nhịn được.

 

“Hối hận?” Trang Minh Tuấn sửng sốt một giây, liền trấn định lắc đầu. “Sẽ không. Anh và cô ấy không có duyên, hối hận chỉ làm tăng thêm phiền não mà thôi. Thế nào, em lo lắng anh và cô ấy sẽ lối lại tình cũ sao?”

 

Bị hắn nói ra suy nghĩ, An Tâm Khiết đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu. “Không… Không có…”

 

Trang Miinh Tuấn đứng dậy đi về phía cô, ánh mắt hiện lên tia sủng nịnh.

 

Vợ của hắn cái gì cũng tốt, chỉ có một chút là nghĩ một đằng nói một nẻo, còn có chút khẩu thị tâm phi.

 

Rõ ràng là lo lắng vô cùng, vì sao lại không chịu thừa nhận? “Em thích anh” nói câu này, thật sự khó như vấy sao?

 

Miệng hắn nở một nụ cười giảo hoạt.

 

Cũng may bọn họ còn nhiều thời gian, một ngày nào đó, hắn muốn nghe chính miệng cô nói ra.

 

“Không có là tốt nhất.” Hắn ngồi bên cạnh cô, cô kinh ngạc nhìn hắn, hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. “Bởi vì em là vợ của anh, là cô gái có được anh.”

 

“Cô gái có được anh?” Mắt An Tâm Khiết mở to mắt, cô không ý thức được chuyện này.

 

Hắn là của cô sao?

 

“Đương nhiên.” Trang Minh Tuấn khí phách ôm chặt cô, gương mặt cô chôn chặt trong ngực hắn.

 

Lời hắn nói, khiến cho cô nghẹn ngào, sự chua xót khổ sở không thể diễn tả trong lòng cô lặng lẽ tràn lan.

 

Vậy anh… Yêu em sao?

 

Những lời này, cô không thể nói ra miệng.

 

Hắn đã từng có một tình cảm khắc cốt ghi tâm, nhưng bởi vì cô mà bị chia rẽ.

 

Cảm giác mình làm điều ác đang ứ đọng trong lòng cô, khiến cô không thể vui vẻ, càng không thể buông ra.

 

Hơn nữa, hôn nhân của Ái Linh cũng không hề hạnh phúc, cuối cùng lại là ly hôn…

 

An Tâm Khiết nhắm mắt lại, vươn hai tay, ôm chặt thắt lưng hắn, ép buộc chính mình quên đi những áy náy tình cảm.

 

Cái gì cũng không muốn nghĩ, cái gì cũng không muốn thấy… Dù sao, cô mới là vợ hắn, là cô gái có được hắn.

Tự kỉ: Hazz, sang tuần ta thi rồi, ta sẽ cố gắng hoàn bộ này trong tuần sau, có chút bùn bùn à, hix hix, chúc các nàng ngủ ngon nha, muoa muoa ^^

 

11 comments on “một cộng một bằng ba – Chương 9.2

  1. chuc nang thj tot nha vuot qua moj kho khan de dj den djch nha . thank nang rat nhjeu . thj xong roy post truyen dj tap trung thj cu hoc tap la tren het ma nang

  2. Thanks nàng.Nhưng mình nhận thấy có lỗi chính tả nhé.Tuy nhiên là rất nhỏ.Mong nàng thứ lỗi không chê ta soi mói.Chỗ “Lối lại tình xưa” ý nàng nhé 🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s