Một cộng một bằng ba – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: Ốc sên ^^

Bởi vì ngày mai cha mẹ chồng đến nhà nên An Tâm Khiết vô cùng khẩn trương.

Cô đi siêu thị mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, bởi vì cha mẹ chồng là người Tứ Xuyên, chi nên cô đã mời cao thủ đầu bếp Lê Nguyệt Nhã dậy cô làm món cay Tứ Xuyên, cả ngày đều rất bận rộn.

Thế nhưng đến gần tối thì cô nhận được điện thoại của Trang Minh Tuấn.

“Xin lỗi, Tâm Khiết, đêm nay anh phải ở công ty để thảo luận kịch bản, sau đó còn phải đi gặp nhà đầu tư, ngày mai còn phải cùng cha mẹ đi dự tiêc, e rằng là phải đổi ngày .”

Được rồi công việc là trên hết.

Tuy rằng trong ngực cô không thoải mái chút nào, cô rất mong chờ ngày mai sau khi gặp mặt cha mẹ hắn, có thể được cha mẹ hắn tán thành, trở thành một người vợ chân chính… Cô đáp lại bằng một giọng săn sóc: “Không sao, anh nhớ nghỉ ngơi, không nên vì công việc mà để thân thể mệt mỏi.”

Ai bảo cô gả cho một người đạo diễn quá yêu nghề làm gì? Cho dù như thế nào, cô vẫn phải sắm vai một người vợ hiền, như bây giờ, cô không thể tùy hứng, càng không thể giận dỗi.

Dù sao chỉ là gặp mặt cha mẹ hắn một lần, mà chỉ là lùi lại thời gian gặp, cũng không phải là không được gặp… So với công việc của hắn thì lần gặp mặt này không phải là trọng yếu.

Tuy rằng An Tâm Khiết không nwgfng thuyết phục chính mình, thế nhưng nội tâm cô lại bất an, cảm giác cô đơn khiến cô trằn trọc cả đêm.

sáng sớm, cô vì hắn mà chuẩn bị một bộ tây trang tươm tất, dự định tự mình mang đến công ty cho hắn.

Nếu muốn đi gặp khách hàng, hắn cũng thể mặc tiếp quần áo ngày hôm quá.

Thể nhưng điện thoại Trang Minh Tuấn lại không thể gọi được.

An Tâm Khiết không thể làm gì khác hơn là gọi điện đến công ty hắn, nhưng vẫn không ai nghe máy.

Không phải là đã xảy ra chuyện gì chứ? An Tâm Khiết lo lắng vội vàng tìm trong sổ ghi danh bạ, rốt cuộc tìm thấy số điện thoại của trợ lý của hắn.

“Uy? Lưu trợ lý sao? Tôi là An Tâm Khiết, đạo diễn Trang ___”

“Phu nhân? Xin chào, sớm như vậy phu nhân gọi tôi có chuyện gì vậy?” Thanh âm Lưu trợ lý như vừa tỉnh dậy, hình như còn chưa ròi giường.

“Anh ở nhà?” An Tâm Khiết hơi sửng sốt.

“Đúng vậy.” Khẩu khí Lưu trợ lý cũng không hiểu ra sao.

“Ngày hôm qua… Anh không tăng ca suốt đêm sao?” Trong nháy mắt lòng của cô trầm xuống, nhưng thanh âm vẫn giữ bình tĩnh.

“Suốt đêm tăng ca? Chuyện này … Là thế nào? Hôm qua tôi đúng giờ tan tầm mà… Đạo diễn Trang có gì phân phó sao?”

“Không có, là tôi nhầm, quấy rối giấc ngủ của ngươi, thật xin lỗi.” Tuy rằng rất muốn hỏi Trang Minh Tuấn ở đâu, nhưng trực giác khiến cô ngắt điện thoại.

Hay là hắn có việc tư không muốn người khác biết.

Nếu như Trang Minh Tuấn tận lực giấu diếm hành tung của mình với cô, vậy nhất định là có nguyên nhân không thể nói với cô.

Nhưng nguyên nhân này là gì? Cả đêm hắn đã ở nơi nào?

An Tâm Khiết rùng mình một cái, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh xông tới, cô ôm lấy thân thể mình, không muốn nghĩ và cũng không thể suy nghĩ.

Cô cứ như vậy, ngơ ngác ngồi ở đầu giường, cho đến khi An Ngẫu Nhiên xông vào trong phòng gọi cô rời giường, cô mới miễn cưỡng hồi phục một chút tinh thần.

Bây giờ, cô hầu như bị vậy trong trạng thái bất an hoảng hốt, nhiều lần cầm lấy điện thoại rồi lại buông xuống.

Nếu như điện thoại của hắn vẫn tắt máy như vậy, cô sợ chính mình sẽ miên man suy nghĩ, thậm chí sẽ khiến cho con trai chú ý lo lắng.

Có phải đã có chuyện gì hay không? Buổi chiều, cô rốt cuộc không chịu được gọi điện cho hắn, nhưng vẫn như cũ điện thoại tắt máy, rút cuộc đã có chuyện gì?

An Tâm Khiết lần thứ hai gọi đến phòng làm việc của Trang Minh Tuấn thì bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Tiểu Nhiên. “Me, dì Lê gọi điện tới.”

“Mẹ biết rồi.” Ngắt điện thoại di động, cô nhanh chóng đi ra ngoài phòng khách, nhận điện thoại trong tay cậu nhóc.

“Alo? Nguyệt Nhã? Hôn lễ tổ chức thế nào? Nếu ngươi không có chủ ý thì để Hạ Dương quyết định đi.”

“Tâm Khiết, ta đang cùng Hạ Dương đị chọn nhẫn nhưng ta gọi điện cho ngươi là vì chuyện khác… Ngươi không phải nói ngày hôm nay gặp mặt cha mẹ chồng sao? Vậy tại sao Trang Minh Tuấn lại cùng một cô gái khác ở tiệm trang sức chọn nhẫn?” Khẩu khí Lê Nguyệt Nhã tràn ngập nghi vấn.

“Cái gì?” điện thoại trong tay An Tâm Khiết suýt rơi xuống đất, sắc mặt cô tái nhợt nhfin vẻ mặt hiếu kì của con trai, cô cố gắng tự bảo mình phải bình tĩnh.

Cô đi tới bên cửa sổ, nhỏ giọng. “Ngươi nói rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Ta còn muốn hỏi ngươi!” Tiếng nói Lê Nguyệt Nhã mang theo vài phần phẫn nộ. “Hơn nữa người đó, chính là người trong mấy bài báo với hắn – La Ái Linh, các ngươi không phải xảy rta chuyện gì chứ? Hắn sao có thể đối xử với ngươi như vậy?”

“La Ái Linh?” An Tâm Khiết lùi lại một bước, thân thể khẽ run lên. “Nguyệt Nhã, chuyện này ngươi không cần lo, ta sẽ tìm hắn nói rõ. Cho nên… Ngươi hứa với ta giữ bí mật chuyện này? Không nên đi tìm hắn, lại càng không nên nói cho Dung Dung biết.”

“Cái này ta biết, nhưng mà ___”

“Không có nhưng mà. Ta van xin ngươi, sau này ta giải thích với ngươi.”

Sau khi ngắt máy, An Tâm Khiết không thể đứng yên trong phòng, cô đi đi lại lại.

Tiểu Nhiên một bên xem phim hoạt hình, một bên len lén nhìn mẹ, không dám nói chuyện với cô.

Buổi tối, cô ngồi xuống bên cạnh con trai, nhẹ nhàng ôm lấy con.

Sau khi cả ngày lo lắng sợ hãi, cô đã tìm được kết quả sao?

Chuyện này khiến cô… Không thể tiếp nhận!

Nửa đêm, Trang Minh Tuấn mang theo vẻ mặt nhàn nhã, đi vào phòng.

An Tâm Khiết ở phòng khách bùng nổ. “Vì sao muốn thế này mới về nhà?” Cô khoanh tay trước ngực..

“Anh ở công ty họp đến bây giờ.” Trang Minh Tuấn cười tủm tỉm tới gần cô. “Vợ, anh đói quá.” Hắn cố gắng ôm lấy cô nhưng lại bị cô đẩy ra.

“Đừng chạm vào em!” An Tâm Khiết lui về phía sau, khóe mắt xuất hiện một giọt nước mắt.

Hắn cứ nhiên còn lừa gạt cô!

“Mặc kệ anh muốn làm gì,  hay cùng ai đi đâu, thậm chí muốn cùng ở với ai… Thì anh cũng nên nói cho em biết, không cần giấu giếm, càng không cần nói dối em!” Cô vì hắn ma flo lắng cả ngày, nhưng lại hắn lại cùng La Ái Linh đi mua nhẫn?

Chuyện đó là thế nào? Hắn không phải nói đã kết thúc với La Ái Linh sao? Vì sao vẫn còn dây dưa không rõ với cô ấy?

Hơn nữa nhẫn… Không thể tùy tiện đưa cho một cô gái?

“Tâm Khiết… Em làm sao vậy?” Trang Minh Tuấn vẻ mặt mê man. “Ngày hôm nay anh thực sự là chỉ đi họp, ngoại trừ buổi chiều có một chút rảnh rỗi…”

Cảm giác tan nát cõi lòng đạt đi lý trí của Tâm Khiết, khiến cô không thể nghe thấy hắn nói gì tiếp theo, thấy không rõ vẻ mặt, cô rơi vào thật sâu trong bi ai, đâu đớn.

Nếu như hắn muốn cùng Ái Linh ở chung một chỗ, cô không có bất kỳ một lí do gì để ngăn cản.

Nếu như là người trong cuộc chỉ ra “Người thứ ba”, chẳng lẽ lại không phải là cô sao?

“Nếu như anh muốn ly hôn ___ Em cũng sẽ chấp nhận.” An Tâm Khiết cú đầu, cawnsc hặt răng. “Em không hi vọng dùng hôn nhân để trói chặt anh, như vậy đối với cả anh và em đều không có lợi…”

Trang Minh Tuấn nhăn lông mày hoang mang. “Em cho rằng hôn nhân của chúng t alf sai sao?”

Đầu hắn đầy sương mù, không rõ tình huống, thế nhưng câu nói của cô, khiến hắn có chút không vui.

Từ hôm qua cho tới hôm nay, hầu như một ngày một đêm làm việc, chính là vì sắp xếp thời gian cho cô một sự kinh ngạc.

Không nghĩ tới sau khi về nhà, lại không biết vì sao lại bị cô bị trách cứ.

“Ngày từ đầu chúng ta kết hôn đã là một sai lầm, đáng nhẽ em không nên đáp ứng anh.” An Tâm Khiết lấy tay lau đi nước mắt, cô cố gắng để mình không bật khóc nức nở.

“Được rồi, mau nói rõ ràng. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Trang Minh Tuấn  giơ tay ý bảo cô bình tĩnh.

“Anh còn muốn hỏi em đã có chuyện gì sao?” Lòng của cô như sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, thanh âm lại yếu đuối. “Em đã biết tất cả, đã biết…”

“Em biết gì, lại quyết định muốn ly hôn với anh?” Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Nếu như cô biết hắn muốn làm cho cô kinh ngạc và vui sướng, chẳng lẽ không phải là mừng rỡ như điên?

Chờ một chút!

Vẻ mặt Trang Minh Tuấn trong nháy mắt trở nên nghiêm khắc, gương mặt căng thẳng.

“Anh không biết em là vì con trai hay là vì anh làm khó em mà kết hôn, cho nên ly hôn không quan trọng… Có lẽ ly hôn mới là quyết định chính xác nhất…”

An Tâm Khiết ngừng thở, chịu đừng đau đớn, dùng lý trí để nghĩ ra phương pháp giải quyết vấn đề của hai người.

Làm khó cô? “Là ai” Trang Minh Tuấn bước từng bước, vẻ mặt không vui.

Cô cho rằng hắn yêu ai?

“La Ái Linh.” Nói ra tên này, toàn tâm cô đau đớn, cảm giác lồng ngực mình phồng lên. “Em không muốn tiếp tục lừa dối mình, cũng mong muốn anh không nên lừa tiếp tục lừa dối chính mình… Em biết anh yêu cô ấy, anh vẫn còn yêu cô ấy…”

“Em cho rằng chuyện này là thật?” Tim Trang Minh Tuấn đập mạnh và loạn nhịp trong chớp mắt, hắn liền tức giật nắm chặt hai tay. “Em cho rằng anh còn yêu cô ấy?”

Hắn đã giải thích rõ như vậy, cô cư nhiên còn tiếp tục hiểu lầm sao!

Hắn đã từng nói với cô, cô toàn bộ không nhớ sao.

Trong mắt cô, một chút tín nhiệm với hắn đều không có!

“Đúng.” An Tâm Khiết cảm thấy toàn thân yếu đuối trống rỗng, hai chân dẫm trên vải bông như vô lực. “Anh không nên tiếp tục phủ nhận, em còn biết ngày hôm nay anh___”

“Em bởi vậy mà muốn ly hôn với anh?” Vẻ mặt hắn lạnh băng. “Xem ra trong mắt em, hôn nhân của chúng ta chẳng là gì cả, anh đối với em mà nói, cũng như nhau đều không quan trọng. Cũng không cần cố gắng, cũng không cần giữ gìn.”

Nhìn thằng vào gương mặt tái nhợt , tiếng nói Trang Minh Tuấn lạnh như băng trong phòng khách.

Thái độ cường ngạnh của hắn càng khiến cô them khổ sở, nước mắt theo gương mặt ngã nhào.

Không phải như thế! Bất luận là hôn nhân hay là hắn với cô mà nói đều rất quan trọng, sở dĩ cô muốn ly hôn, vì cô không thể có được trái tim của hắn…

Nhưng những lời này An Tâm Khiết chỉ có thể giữ ở trong lòng, không thể nói cho hắn nghe.

Cô cố chấp trâm mặc, làm hắn càng thêm tức giận và bất mãn.

Trang Minh Tuấn nhét hai tay vào túi quần, mò lấy một chiêc hộp nguyên bản là một vật phẩm tượng trưng cho hạnh phúc.

Trang Minh Tuấn nhắm mắt, một tia sáng vụt qua. “Anh cho em ba ngày suy nghĩ, sau ba ngày, nếu như em vẫn muốn ly hôn, anh sẽ đáp ứng em.”

“Ba, mẹ, hai người cãi nhau sao?”  Tiểu Nhiên đứng trước của nhà vệ sinh, xao nhẹ đôi mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, lo lắng hai người đang đôi co.

“Không có, chúng ta không có cãi nhau.” Trang Minh Tuấn bước nhanh về phía con trai, ôn nhu ốm lấy hắn. “Hai ngày không gặp, Tiểu Nhiên có nhớ baba không ?”

“Có, Tiểu Nhiên rất nhớ baba!” Ôm cô cha, An Ngẫu Nhiên nhìn mẹ.

An Tâm Khiết lập tức lộ ra nụ cười đối với con trai vẫy tay, mà khi ánh mắt của cô không cẩn thận nhìn qua gương mặt của Trang Minh Tuấn thì cơ thể cô nhất thời trở nên nặng nề.

Đứng tại chỗ, cô yên lặng nhìn bóng lưng cha con họ, ngực đau nhức khiến cô hít thở khó khăn.

Cứ như vậy mà kết thúc sao?

Cuộc sống gia đình của cô, cô và Trang Minh Tuấn còn có Tiểu Nhiên, ba người bọn họ, thời gian tới…

Cô còn chưa kịp lâp xong kế hoạch thật  tốt về tương lai bag ngươi thì đã kế thúc rồi sao.

Trong ba ngày, An Tâm Khiết và Trang Minh Tuấn đều trong trạng thái chiến tranh lạnh.

Ngoại trừ trước mặt con trai phải biểu hiện mọi chuyện rất tốt đẹp ra, bọn họ không nói với nhau lời nào, cũng không thèm nhìn nhau, thậm chí đem đối phương như người trong suốt.

“Tối này về sớm một chút, anh có chuyện muốn nói với em”. Sau khi chụp xong ảnh quảng cáo, cô nhận được tin nhắn của Trang Minh Tuấn.

“Được.” Cô nhắn tin trả lời, vẻ mặt của cô kiên định ngoài dự đoán của mọi người.

Sửa soạn xong mọi thứ, tẩy trang, cô lập tức bắt taxi về nhà.

Trang Minh Tuấn khó có thể có bữa ăn cơm tối ở nhà, bọn họ nhìn nhau, khi Tiểu Nhiên chăm chú nhìn, cả hai đều hiểu mỉm cười với nhau.

Người một nhà hòa thuận vui vẻ ăn xong bữa tối, Trang Minh Tuấn ngồi trân thảm chơi đồ chơi cùng Tiểu Nhiên, xem phim hoạt hình, chín giờ đưa Tiểu Nhiên đi  ngủ.

Chờ hắn đi ra từ phòng con trai, An Tân Khiết đã pha hai cốc cà phê, ngồi trên sô pha, nhàn nhã ăn táo. Lông mày Trang Minh Tuấn nhăn chặt, ánh mắt sắc bén đảo qua bộ dáng xinh đẹp mỹ lệ của cô, khuôn mặt hắn bình tĩnh còn chút mệt mỏi đi vào phòng khách. “Lo lắng sao?” Hắn tựa sát vào cánh cửa, duỗi thằng hai chân.

“Đã suy nghĩ kỹ.”

Cô vừa nói vừa đưa tay cầm túi hồ sơ, rút ra một tờ giấy mỏng.

“An Tâm Khiết, em ___” Sắc mặt Trang Minh Tuấn trong nháy mắt đại biến.

“Em làm sao?” Cô đứng lên, đi tới trước mặt hắn, mỉm cười đặt tờ giấy vào tay hắn.

“Em đã suy nghĩ kĩ, xác định muốn làm như vậy?” Hắn không nghĩ tới, cô cư nhiên lại quyết tâm ly hôn.

Hắn cho cô lựa chọn nhưng hắn tuyệt đối cô lại lựa chọn phương án này!

“Chẳng nhẽ đây không đúng với mong muốn của anh sao?” Cô ngước mắt lên, anh mắt trong trẻo nhìn hắn. “Vậy còn anh? Anh quyết định kí tên chứ?”

“Anh chưa hề nghĩ như vậy.” Khuôn mặt Trang Minh Tuấn nhăn lại. “Trong mắt em, hôn nhân của chúng ta không đáng một đồng sao? Em muốn nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân này sao?”

“Vậy anh kì vọng cái gì?” An Tâm Khiết thu hồi nụ cười, vẻ mặt bình tĩnh. “Anh không nói cho em biết, em biết thế nào được?”

“Anh không nói, em sẽ không biết sao?” Thân thể hắn cứng nhắc.

“Anh…” Hắn cho cô ba ngày suy nghĩ, là mong muốn cô phát hiện tâm tư của hắn, không nên tiếp tục trốn tránh tình cảm của hắn, cũng không nên không tin tưởng hắn!

Lồng ngực Trang Minh Tuấn phập phồng, những lời mềm yếu đó, bị chặn trong cổ họng hắn.

Xem ra, kế hoạch này của hắn chẳng những không đạt được kết quả mà còn làm cho mọi chuyện xấu đi.

Có lẽ hắn thực sự đánh giá cao địa vị của mình đối với cô, sai lầm khi cho rằng cô có tình cảm với hắn.

Nhìn tờ đơn ly hôn trên bàn, sự tức giận trong người Trang Minh Tuấn tăng vọt lên.

Tự kỉ : hì, các nàng đừng đáp đá nhà ta chứ, keke ^^

Advertisements

4 comments on “Một cộng một bằng ba – Chương 10.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s