[Hoàng Phi] Chương 8


 

Thiên Lạc trơ mắt nhìn chuột lão đại bị mạnh thú nuốt vào trong bụng, lệ tràn mi! Mắt thấy bạn hữu vì cứu chính mình mà cả một đám hi sinh, Thiên Lạc hận bản thân mình vô dụng! Không có thể luyện võ công giỏi.

“ Ta liều mạng với ngươi!”Tuy rằng không học được Cửu Thiên kiếm, nhưng Cẩm cô cô từng dạy Thiên Lạc “Lăng Vũ”. Nàng tiện tay rút ra tấm lụa mỏng mang theo bên người, nhún người bay lên!

“ Vù vù!” Hai tiếng, liền đem lụa trắng trói trên cổ mãnh thú.

“ Nha——!” Cố gắng kéo mạnh một cái, liền đem mãnh thú kia té trên mặt đất.

“ Mau nhổ chuột lão đại ra cho ta!” Thiên Lạc hướng nó nổi giận hô:” Ngươi nếu không nhổ ra, ta sẽ ném chết ngươi!… Ngươi phun hay không phun!”

Mãnh thú há miệng thở dốc, thống khổ vặn vẹo thân thể. Thiên Lạc nhìn thấy có chút hơi mềm lòng, suy nghĩ nếu  cứng rắn ném nó xuống cũng không phun ra được nha.

Mới vừa buông lỏng tay “Xuy~~~” một tiếng! Chỉ thấy mãnh thú mở cái miệng rộng. chợt theo bên trong lóe ra một đạo bạch quang.

“ Chuột lão đại!” Thiên Lạc tay mắt lanh lẹ, nhún người bay tới, trực tiếp bắt lấy được nó.

“ Chi chi chi!” Chỉ thấy thử lão đại toàn thần dính đầy nước, mỗi tay đang cầm một viên trân châu phát ra bạch quang, phấn khởi kêu.

“ Thử lão đại, ngươi không sao chứ?…Đầy là đồ vật gì nha!” Thấy nó còn sống, tâm Thiên Lạc đang căng lên mới có thể hạ xuống, tiếp nhận hạt trân châu kia, nhìn nhìn:” Viên trân châu này thật xinh đẹp a…Lại có thể phát sáng…Làm sao lại có thể ở trong bụng mãnh thú chứ?” Nói xong lại nhìn nhìn mãnh thú kia, nó đang thống khổ lại vô lực giãy dụa. Mất đi trân châu quý giá, giống như mất đi sức lực, tùy ý bốn con chuột kia ở trên người gặm cắn, trên mặt đất chảy đầy máu tươi.

“ Lão đại đã trở về, các ngươi hãy bỏ qua cho nó đi.”

Nghe được mệnh lệnh của Thiên Lạc, ngũ thử lập tức đình chỉ tiến công, đều ngoan ngoãn mà chạy trở về, từng con chui vào trong ống tay áo của nàng.

“ Uông! Uông! Uông! Ô ô…”

Tuyết Nhi bị văng trên cành cây nữa ngày, không đợi Thiên Lạc cứu nó, nhánh cây kia nguyên lại chống đỡ không được thể trọng của nó mà bị gãy, trực tiếp té xuống. Tuy là chỉ bị thương bên ngoài một chút, nhưng vẫn làm nó sợ hãi quá chừng.

Thiên Lạc xoay người muốn đi tìm nó thì Tuyết Nhi đã sợ hãi chạy tới, giống như một tiểu hài tử chịu ủy khuất, tựa đầu chui thẳng vào trong ngực của nàng(chó mờ cũng bít lợi dụng ghê^^~)

 

“ Tuyết Nhi, đừng sợ!” Thiên Lạc một bên vuốt ve đầu của nó, một bên dỗ dành nói:” Không có việc gì nữa! Không có việc gì nữa!”

Chỉ chốc lát sau, Tuyết Nhi mới bình tĩnh trở lại.

Đang chuẩn bị rời khỏi, Thiên Lạc lại hướng mãnh thú nhìn thoáng qua. Nó vẫn nhắm mắt lại không nhúc nhích, máu tươi vẫn đang tiếp tục từ miệng vết thương chảy ra.

“ Đi thôi!” Thiên Lạc cảm thấy khó chịu, mang theo Tuyết Nhi xoay người đi. Nhưng đi chưa được mấy bước, nàng liền dừng lại, lẩm bẩm:” Không được! Nếu chúng ta đi, mãnh thú sẽ chết mất!”

“ Uông! Uông! Uông!” Tuyết Nhi điên cuồng kêu, dường như có chút tức giận.

“ Tuyết Nhi, nương đã nói qua không thể tùy tiện tổn thương người khác! Nó không xúc phạm ta, ta không thể thấy chết mà không cứu!” Thiên Lạc nói xong liền hướng bốn phía nhìn quanh một chút. Sương mù dày đặt lúc này đã bắt đầu tản ra, nàng đi đến trước gốc cây đại thụ”Đi từ từ! Đi từ từ! Đi từ từ!” Liền bò lên trên, thuận tay cầm lấy rất nhiều lá cây.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s