Săn tình tổng tài – Chương 8.1


Chương 8.1

Edit: Ốc sên ^^

Quảng cáo bắt đầu quay ở vùng ngoại ô MiLan, các toàn nhà cổ kính được xây dựng thời trung cổ làm tôn nên vẻ đẹp của Ân Mẫn Thiên cùng vẻ rực rỡ của đồ trang sức của tập đoàn Phàn thị… “Ánh sáng.”, “Được, Ân tiểu thư vẻ mặt tốt nên một chút..”, “!” Ân Mẫn Thiên làm theo yêu cầu của giám đốc quảng cáo, cô cố gắng thể hiện hết vẻ đẹp trang sức trên người mình, khung cảnh khiến cô tỏa sáng hơn, trước ống kính, cô khiến mọi người không thể rời mắt.

 

“Ai, nếu như tôi có thể đẹp bằng một nửa Ân tiểu thư, vậy thật là tốt.” Trợ lý Tiểu Ngọc nhìn về phía Mẫn Thiên, vẻ mặt ghen tị.

 

“Bây giờ là ban ngày, cô đừng có mơ nữa.” Người tạo hình gõ nhẹ lên đầu cô.

 

Tiểu Ngọc tức giận nói: “Tôi mơ mộng thì liên quan gì tới anh.” Người tạo hình càng trêu chọc cô, “Tiểu Ngọc, cô sẽ không ao ước được một xe tải người theo đuổi giống Ân tiểu thư chứ? Nếu như cô có được một nửa nhan sắc, thì sẽ có nửa xe tải người theo đuổi, cũng không sai?”, “Nửa xe tải? Tôi không có lòng tham như vậy, tôi chỉ cần một người thấy vừa lòng là được rồi.” Tiểu Ngọc nói giọng yếu ớt.

“Một người? Khụ…” Vậy không phải dễ dàng sao, trước mặt cô có một người, “Tiểu Ngọc, thực ra, tôi…”

 

“Một người đàn ông giống Phàn tổng tài, một người là đủ rồi.” Tiểu Ngọc lộ vẻ mặt say mê.

 

“Phàn tổng tài!?” như bị hắt một bát nước lạnh, dũng khí nói ra toàn bị biến mất, “Cô đừng nói với tôi, cô cũng thích Phàn tổng tài của chúng ta.”, “Không được sao?” Tiểu Ngọc lườm hắn một cái, “Anh nói xem, có người phụ nữa nào mà không thích Phàn tổng tài? Tôi cũng không khác biệt nha.” Chuyện này không có khả năng, tất cả mọi người đều nhìn ra, trong mắt Phàn tổng tài chỉ có một người là Ân tiểu thư, cô nên bỏ suy nghĩ ấy sớm đi.”, “Ai…” Tiểu Ngọc u oán thở dài, “Thế nên tôi mới ao ước được như Ân Mẫn Thiên… Sao số mệnh cô ấy lại tốt như vậy chứ? Con người thì xinh đẹp, sự nghiệp người mẫu thì như mặt trời buổi trưa, bây giờ Phàn tổng tài không gần phụ nữ của chúng ta để mắt tới, thực sự là khiên người khác đố kị.” Một nhân viên đứng cạnh đó cũng phát biểu ý kiến, “Anh hùng không qua được ải mĩ nhân, nếu như tối là Phàn tổng tài, tôi cũng không quan tâm gì nữa mà theo đuổi Ân tiểu thư.”, “Hừ, đàn ông các người đều thế, dù có ưu tú xuất sắc thế nào cũng sẽ bị sắc đẹp người phụ nữ đánh bại.” Tiểu Ngọc chua xót nói.

 

“Không thể nói như vậy được, yểu điệu thục nữa, quân tử hảo cầu, đây là đạo lý vốn có nha.” “Hơn nữa tôi thấy Phàn tổng tài không hề có ý trêu đùa, lẽ nào mấy người không nhìn ra sao? Hắn thực sự rất quan tâm Ân Mẫn Thiên.” “Còn đứng đó nói chuyện, mau đi làm việc.” Mắt thấy tổ chụp ảnh Ân Mẫn Thiên đi tới, mọi người vội vàng tản ra làm việc của mình.

 

Ân Mẫn Thiên coi như không có chuyện gì đi vào xe nghỉ ngơi, nhìn ánh mắt của người khác, cô biết bản thân mình đã bị gắn danh hiệu — người phụ nữ của tổng tài, quên đi, cô và  Phàn Vũ Phong ở cùng một phòng, trong mắt mọi người đã bị xem là ngủ cùng một giường rồi, cũng khó trách người khác nói xấu cô.

 

Hơn nữa, cô cũng đã đáp ứng làm người phụ nữa của hắn. Nghĩ tới đây, cô không khỏi nở nụ cười, trống ngực đập rộn ràng.

 

Kì lạ, mấy ngày nay, cô chỉ cần nghĩ đến Phàn Vũ Phong, trong ngực sẽ xuất hiện cảm giác ngọt ngào, khóe miệng thì nâng lên, giống như bây giờ… Cô nhìn chính mình trong gương, vẻ mặt hạnh phúc của một cô gái nhỏ. Trời ạ, cô đang yêu sao!?

 

Ân Mẫn Thiên đưa hai tay ôm lấy gương mặt nóng bừng của mình, kinh ngạc hỏi chính mình, bắt đầu từ khi nào cô đã thích Phàn Vũ Phong!?

 

Có phải là khi sáng hắn hôn trộm má cô? Hay là đêm qua hắn giúp cô đắp chăn? Hay chính là lúc trên máy bay, hắn ôn nhu nắm tay cô, nói với cô rằng sẽ đi cùng cô đoạn đường đến suối vàng? Cũng có khi là lúc hắn nhìn thấy thân thể cô, còn đưa ra lời bông đùa?

 

Hỗn loạn, tâm trí của cô đang rất hỗn loạn, phát hiện ra chuyện này khiến cô kinh sợ và hỗn loạn… Cô, thực sự thích Phàn Vũ Phong, phải làm sao bây giờ?

 

“Thiên Thiên”

 

Cô đang mải suy nghĩ, thình lình cửa xe mở ra. Vừa ngẩng đầu, thấy người khiến lòng cô hỗn loạn đang đứng trước mặt cô, mỉm cười nhìn cô.

 

“Sao lại như nhìn thấy quỷ vậy? Anh đáng sợ như vậy sao?” Phàn Vũ Phong bước vào xe, đống cửa xe lại, chặn không cho nhân viên nhìn thấy.

 

Ân Mẫn Thiên phục hồi lại tinh thần, “Anh… Hôm nay không phải hẹn nhà sản xuất để bàn chuyện làm ăn sao? Sao lại ở đây?” Phàn Vũ Phong thả lỏng người tựa vào ghế, “Mọi chuyện đã xong, anh liền chạy qua đây xem em thế nào.” Mặt Ân Mẫn Thiên nóng lên, “Tôi có làm sao đâu.” Cô nhìn xung quay mình rồi nói với hắn, muốn xóa tan sự hỗn loạn trong lòng, “Anh đang lo lắng sự tiến triển của việc quay quảng cáo sao? Anh yên tâm, quảng cáo quay hôm nay rất thuận lợi rất…”, “Anh chỉ muốn gặp em, Thiên Thiên.”

 

Hắn cắt đứt lời cô nói.

 

“Ách?”

 

Ân Mẫn Thiên mặt đỏ tim đập liếc mắt nhìn, chỉ thấy ánh mắt hắn đang nhìn cô, trên gương mặt tuấn tú có chút biếng nhác lại có chút gì đó hút hồn người  khác.

 

“trên đường lái xe tới đây, trong đầu anh toàn là hình ảnh của em.” Hắn nói vẻ lười biếng, nhưng lại toát ra vẻ chân thành không thể nghi ngờ.

 

 

“Anh…” Ông trời a, nói vậy thì hắn có chuyên tâm lái xe không!?

 

“Vừa nhìn thấy anh tới, hình như hắn có chuyện gì muốn thương lượng với anh, nhưng anh nhìn thấy em, đã mặc kệ hắn, tốt nhất lên khóa cửa xe lại, để tránh hắn nhìn thấy lại chạy tới…” vừa nói, hắn vừa khóa cửa xe lại.

 

Ân Mẫn Thiên bị hắn đùa, không nhịn được nở nụ cười.

 

Phàn Vũ Phong ngồi lại gần cô, một cánh tay nhẹ nhàng đặt trên vài cô, nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, “Còn em? Em có nhớ anh không?” “Tôi… Cả ngày nay tôi đều chuyên tâm làm việc …” mãi cho đến lúc có chút thời gian nghỉ ngơi, cả người được thư giãn, tâm trí không bị kiểm soát mới nghĩ ngợi lung tung như vậy.

 

“Đó là nhớ anh sao?” Cô gái này thực sự là rất vô tình, hắn cường điệu hóa lấy tay che miệng, ra vẻ không thể chịu nổi đả kích này.

 

“Được rồi.” thực sự là không còn cách nào khác, cô ngồi thằng  người nói, “Ưm” Ân Mẫn Thiên thở dài. Hóa ra thừa nhận nhớ một người, cũng không khó như tưởng tượng của cô, nói ra, tâm tình cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

 

“Anh chỉ biết chắc chắn em có nhớ anh.” Phàn Vũ Phong vui vẻ nắm tay cô, đặt một nụ hôn trên môi cô, “Tối nay chúng ta đi nghe opera nhé? Em mặc đẹp một chút.” “Nhưng mà tôi…” Mặt cô có chút biến sắc. Việc ăn mặc long trọng, đi nghe những tiếng hát với âm lượng cao ngược đãi lỗ tai mình, thà cô ở lại khách sạn ngủ một giấc thật ngon còn hơn.

 

“Anh đã mua vé rồi.” Hắn giơ lên hai chiếc vé vào cửa.

 

“Đây là  hẹn hò sao?” Ân Mẫn Thiên nghi ngờ hỏi.

 

Phàn Vũ Phong không biết nên khóc hay cười, “Không được sao?” Cô gái nhỏ ngốc nghếch này, hắn đã thể hiện rõ ràng như vậy, cô còn có thể hỏi hắn như vậy sao, thật là. “Xã giao?”, hắn không nói gì, cô không thể làm gì khác ngoài đoán mò.

 

“Xã giao!?” khuôn mặt tuấn tú của Phàn Vũ Phong suy sụp. Thực sự là bị cô phá tan ước muốn cùng cô đi nghe opera, cô còn có thể không có chút hứng thú nào nói là đi xã giao!?

 

“Tối biết, trên hợp đồng có quy định, trong các cuộc xã giao không thể vắng mặt, nhưng mà, tôi không nghĩ đi nghe opera là xã giao, Phàn tổng tài, anh..” Phàn Vũ Phong giơ tay ngăn cô nói tiếp, “Dừng.”

 

Lúc đầu đưa ra phần hợp đồng này, cơ bản là dùng để giữ chân cô, nhưng mà, bây giờ hắn muốn thay đổi những dự tính đó, hắn không muốn dùng chức quyền ép buộc cô, hơn nữa, cô cũng không cần phải trợn tròn mắt nhìn hắn như thế. Cái miệng nhỏ nhắn bị bàn tay to của hắn nhẹ nhàng che, cô lại không tức giận với hắn, lại nghĩ đây là một cử chỉ thân mật.

4 comments on “Săn tình tổng tài – Chương 8.1

  1. * Phong Bj * hohohoho . the la trong traj tjm cua Thjen Thjen bat dau co hjnh anh cua Anh Phong roy . the la nang da dj duoc 3/4 quang duong roy . chj con may chap nua thoy la se pjpj Thjen Thjen zoj Anh Phong roy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s