Săn tình tổng tài – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: Ốc sên

Ốc: Ai là người đọc  chương cuối đầu tiên, giơ tay nào :P, chúc các nàng có một kì nghỉ cuối tuần thật vui vẻ nhá, he he, chương cuối rùi nè, *Chấm chấm nước mắt*, cuối cùng ta cũng làm xong một bộ nữa, ôi cuộc đời thật tươi đẹp :P, he he, các nàng, vào ôm hun, đáp đá đi nào <3.

Ân Mẫn Thiên có một cảm giác vừa yêu vừa hận.

Ai, sớm biết rằng tình yêu là tốt đẹp như thế này, ngay từ đầu cô đã lao vào vòng tay ôm ấp đầy hạnh phúc của hắn, sẽ không làm lãng phí nhiều thời gian như vậy, bây giờ, cô chị hận một ngày không có bốn tám giờ, để cô có thể thỏa thích hưởng thụ thứ tình cảm cô cô chưa bao giờ hiểu được, bản thân cô cũng chỉ là một cô gái mới biết yêu.

Cô mong chờ từng giây phút đều được ở bên Phàn Vũ Phong, cho dù có người khác đứng ở cạnh, nhưng, hắn đều giành cho cô ánh mắt trìu mến, khiến cho trái tim cô loạn nhịp.

Hàng ngày hắn còn lạm dụng chức tổng tài, hở ra là kéo cô đến nơi không có người, cuồng nhiệt ôm hôn cô, khiến cô cảm thấy được bao nhiêu ngọt ngào.

Ân Mẫn Thiên có dự định lợi dụng thời giạn đi công tác, ở Ý đi mua sắm một chút, mua một ít đồ lưu niệm cho chị Ân Nhã, chị họ Thủy Lam, và cô em gái Đồng Đồng… Nhưng, chuyện này là tuyệt đối không có khả năng rồi.

Chỉ cần cô vừa hoàn thành công việc, trở lại khách sạn, sẽ bị Phàn Vũ Phong kéo đến giường vui đùa thân mật. Đợi đến lúc bọn họ vận động kịch liệt xong thì cũng đâu còn chút sức lực để đi mua sắm, các nơi mua sắm cũng đã đóng cửa từ lâu rồi.

Úc, vì sao một ngày không có bày mươi hai tiếng nhỉ? Đối với những người yêu nhau mà nói, một ngày có bốn tám tiếng sợ rằng vẫn thiếu.

Ân Mẫn Thiên yếu ớt mà thở dài.

Tại Ý hai người ở cùng một chỗ, hơn nữa bởi công việc, hai người bọn họ như hình với bóng, cô có thói quen đi cùng hắn, tình cảm đối với hắn cũng ngày càng lớn mạnh.

Thế nhưng, bây giờ công việc quay quảng cáo đã kết thúc, khi về Đài Loan, Phàn Vũ Phong nhất định sẽ có rất nhiều chuyện cần giải quyết.

“Làm sao vậy?” nghe thấy tiếng thở dài của cô, Phàn Vũ Phong ở bên cạnh giương mắt lên, ân cần hỏi thăm, “Bảo bối của anh, có chuyện gfi không vui sao?”, “Không… Không có gì…” cô không muốn quấy rầy hắn, cũng không muốn hắn lo lắng vì cô.

“Lông mày sắp gắn lại với nhau, còn nói không có?” hắn buông tiếng thở dài, gấp máy tính lại, đem tất cả các báo cáo tạm thời đặt sang một bên.

“Nói đi, có chuyên gì khiến em không vui sao?” hắn nghiêng đầu khẽ hôn lên gương mặt của cô, “Có phải tức giận anh chỉ mải làm việc, không quan tâm đến em?”, “Không phải, em cũng đâu có nhỏ mọn như vậy.” mặt cô nhăn nhó.

“Vậy… Em lo lắng chúng ta trở lại sẽ phải đối mặt với mọi người sao?” cô lắc đầu, vội vàng phủ nhận suy đoán của hắn, “Em đâu cần lo lắng cái này? Em nghĩ rằng dù trời có sập xuống, vẫn có Phàn tổng tài chống đỡ cho.”, ” Nói hay lắm.” hắn mỉm cười gật đầu, vươn một cánh tay ôm hôn cô.

Nước có thể lật đổ thuyền, nhưng cũng có thể đưa thuyền ra khơi. Chuyện xấu đối với hai người họ mà nói, còn có mặt tích cực. Hơn nữa, ngoại trừ bọn họ, Giang Nhạn hắn cũng thật là sung sướng, các phóng viên rất nhiệt tình, hắn đã tính toán, sau khi về Đài Bắc, chuện thứ nhất là tuyện bố hắn và Giang Nhạn đã giải trừ hôn ước, chuyện thứ hai là chính thức công khai tình cảm của hắn và Ân Mẫn Thiên, sau đó sẽ quay về nhà họ Phàn xin cưới.

Ân Mẫn Thiên dựa sát vào người hắn, lo được lo mất hỏi: “Vũ Phong, anh có thực sự yêu em không?”, “Cô ngốc, muốn ta nói mấy lần đây?”, Phàn Vũ Phong buồn cười hỏi khẽ nhéo mũi cô, trong giọng điệu chứa sủng nịnh, ” Anh yêu ưm, yêu em, yêu em, yêu em… Ân Mẫn Thiên, tin tưởng anh, Phàn Vũ Phong anh thực sự rất yêu em.” Ân Mẫn Thiên bật cười.

Lời tỏ tình, có nghe một trăm lần cũng không thấy chán, “Khi quay về Đài Bắc, mỗi ngày chúng ta còn được gặp mặt không?” tay cô khẽ nghịch nghịch tay hắn, làm nũng hỏi.

“Chuyện này là đương nhiên.” Phàn Vũ Phong hóm hỉnh nhưng không mất đi sự nghiêm túc nói, “Một ngày không gặp em, anh sẽ biến thành một cụ già, da anh cũng sẽ nhăn nheo lại.”, “Thực sao?” cô nghe xong, trong ngực tràn đầy vị ngọt.

“Anh đã gặt em bao giờ chưa?” hắn nắm bàn tay nhỏ bé bướng bỉnh của cô.

Cô gái nhỏ này luôn chọn những lúc này để chọc ghẹo hắn, hắn lại chỉ có thể nhìn cô, không còn cách nào khác.

Ân Mẫn Thiên giống như con chim nhỏ dựa vào ngực hắn, một tay bị hắn giữ, dùng tay kia xoa nhẹ gương mặt anh tuấn của hắn, ” Vũ Phong, em đã bao giờ nói câu em yêu anh?”, “Có.” Thực ra, không cần cô nói ra, hắn cũng biết đưuọc cô yêu hắn, “Em thực sự đã nói sao?” Không thể nào? Bản thân cô bây giờ mới cố gắng lấy hết dũng khí, muốn nói ra… Không thể nào, chẳng nhẽ lúc cô ngủ nói mê đê lộ sao?
Thấy vẻ mặt hoang mang k khó lý giải của cô, Phàn Vũ Phong mỉm cười, “Em nói ở trong lòng, đúng lúc anh nghe được.”, “Vớ vẩn, em không tin anh có thuật đọc suy nghĩ người khác.” Miệng cô nói không phục, nhưng trái tim lại cảm thấy ngọt ngào.

“Không tin? Đối với em, anh không chỉ biết em yêu anh, mà anh còn biết trong lòng em đang nghĩ gì.”, “Vậy anh nói xem, trong lòng em đang nghĩ gì?” Ân Mẫn Thiên hỏi hắn.

“Nói trúng, em có thưởng anh cái gì k?”

“Em mời anh ăn cơm.”

“Ngô…” ôm thân thể mềm mại cảu cô, khóe miệng Phàn Vũ Phong mỉm cười, lông mày khẽ nhíu suy nghĩ trong chốc lát, “Em đang suy nghĩ gì, anh nhất định sẽ đoán được em đang nghĩ gì.”, “Oa.” hai mắt Ân Mẫn Thiên mở lớn, một tay vỗ vỗ mặt mình, kinh ngạc khẽ noi, “Trên mặt em có ghi sao? Sao lại thế được…” Phàn Vũ Phong buồn cười ôm cô chặt hơn, đôi môi khẽ đặt lên gương mặt khả ái của cô một nụ hôn, “Anh đá nói rồi, anh rất hiểu em mà, em tin chưa?” ôm chặt cô như vậy, bên dưới hắn lại không chiu được phát nhiệt.

“Nhưng mà…” Cô lắc lắc gương mặt nhỏ nhắn, “Em lại không thể biết trong lòng anh đang nghĩ gì, như vậy có được tính là hiểu lòng nhau không?”, “Em cũng có thể.”, “Ách?” cô bất ngờ, không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy.

“Nghĩ lại xem, hiện tại trong lòng anh đang nghĩ gì?” Hắn đem câu hỏi cho cô.

Ân Mẫn Thiên lắc đầu cười khổ, “Làm sao em biết được chứ?”, mắt cô đâu có thể nhìn xuyên qua chứ, cũng không phải con giun trong bụng hắn. “Nào….” Phàn Vũ Phong nhìn cô với ánh mắt hết sức tin tưởng, “Tập trung chú ý, nhìn mắt anh, em nhất định có thể nhìn ra.” Ân Mẫn Thiên khẽ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mở to hai mắt, nhìn thật chăm chú vào mắt hắn, “Không đươc, em không thể thấy được gì cả.”, “Có, nhất định em sẽ thấy.”. Ông trời, cô ở gần lâu như vậy, hại hắn đã sớm bốc hỏa, cở thể hắn sắp nổ tung rồi.

“Thực sự không được.”, nhìn một lúc lâu, Ân Mẫn Thiên chỉ nhìn thấy hình dáng mình trong đôi mắt hắn, giống như đang soi gương, “Em chỉ thấy em thôi.”, “Vậy là được rồi.” Âm thanh hắn trở lên khàn khàn.

Cô hình như đã biết trong lòng hắn nghĩ gì, hơn nữa là rất hiểu, rất hiểu… “Ơ?” Ân Mẫn Thiên ngẩn người, không giải thích được mà chớp chớp mắt.

Kì lạ, không phải là hắn muốn đi vệ sinh chứ? Sao vẻ mặt lại lạ như vậy?

Mắt cô vô tình lướt qua, thấy được ở một nơi nào đó có cái gì đó đang phồng lên, cái này toàn bộ cô đã hiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển sang màu hồng, “Anh… Em…” Ánh mắt của cô bối rối, cô đã hiểu, nhưng lại giả ngu… Phàn Vũ Phong khẽ gật đầu. Cái này đúng là không xong, “Em nợ anh một bữa cơm.”, “Ác”. Ngực cô lên tiếng, cô thua, nhưng ánh mắt của hắn là sao, “Anh rất dễ ăn, ngoài trừ những món ăn chính, anh còn muốn có một món điểm tâm ngọt.” Đôi môi hắn nói ra phần thưởng có chút gian ác lại ngọt ngào khiến lòng cô khẽ run lên.

“Được được, em sẽ tìm một nhà hàng có món điểm tâm ngọt thật ngon để ăn.” Ở chung một chỗ với hắn, khả năng giả ngu của cô ngày một tiến bộ.

“Không cần phiền phức như vậy.”, mướn giả ngu với hắn sao? Không có cửa đâu.

“Anh muốn ăn món điểm tâm ngọt ở nhà, không muốn ăn ở ngoài.” Phàn Vũ Phong tà mị khẽ nhướn mày, ý định ôm sát cô vào lòng, bàn tay to đặt trên bụng cô, khiêu khích vuốt ve.
Hắn đúng là rất tham lam, Ân Mẫn Thiên lườm hắn một cái, mặt đỏ khẽ nói, “Đáng ghét…”, cô đâu phải là món điểm tâm ngọt, nhưng, hắn lại liếm toàn thân cô, hôn cô từ đầu tới chân, chỉ có điều chưa đem cô ăn vào bụng… Bỏ qua đám phóng viên ở sân bay, Phàn Vũ Phong đưa Ân Mẫn Thiên về nhà, sau đó, trực tiếp tới Giang thị, mặc kệ cả người có bao nhiêu mệt mỏi.

“A, ngày hôm nay có cơn gió nào, đã đưa vị khách quý này đến với chúng ta đây.” Giang Tĩnh vừa nhìn thấy hắn, đã nhếch mép cười mỉa mai.

“Bớt nói linh tinh đi, Tĩnh, tôi có chuyện muốn cậu giúp.”, “Nói đi.” Giang Tĩnh cười nói, “Chúng ta cũng sắp thành người một nhà, sao lại khách khí như vậy, anh có gì muốn tôi giúp đỡ, việc em vợ nhờ khó mấy tôi cũng nhất định giúp, không từ chối.”, “Được rồi, nói ít một chút đi.” Phàn Vũ Phong không có tâm tình đùa giỡn với hắn, nếu không phải vì Giang Tĩnh là bạn tốt của hắn nhiều năm qua, hắn sẽ đem cái miệng của Giang Tĩnh khâu chặt lại.

“Tức giận, tức giận nhiều như vậy, không giống người đang yêu cuồng nhiệt một chút nào nha…”, Giang Tinh biết, lúc này không châm chọc hắn một chút, sau này lấy đâu ra cơ hội thấy Phàn Vũ Phong giơ tay đầu hàng như bây giờ chứ, ” Tĩnh, tôi vừa xuống máy bay đã tới tìm cậu, không phải để nghe cậu nói mấy lời châm chọc đó.” Giang Tĩnh cười thật lớn, “Không thể nói lời châm chọc, vậy, lời ngon ngọt thì sao? Cậu đồng ý chứ? A… Vũ Phong, nhìn sắc mặt cậu thật tốt, tôi thật vui khi cậu mới từ Ý trở về đã vội vã đến gặp tôi, tôi thật cảm động nha…”, “Xuống địa ngục đi.” Phàn Vũ Phong nhịn không được tặng hắn một đấm.

Nếu không phải hắn quá hiểu Giang Tĩnh, thì sau khi nghe xong những lời nói buồn nôn của hắn, sẽ cho rằng Giang Tĩnh có ý với mình.

Nhưng mà, chuyện đó không thể có khả năng, Giang Tĩnh là một người rất thích con gái, sẽ không nảy sinh hứng thú với đàn ông.

“Quên đi, tôi đi gặp trực tiếp cha mẹ cậu thì hơn.”, chuyện hủy bỏ hôn ước, hắn rất muốn giải quyết êm đẹp, không muốn nét mặt ông Giang buôn bã.

“Vì vậy?”

Giang Tĩnh cũng không cảm thấy bất ngờ, thân là con trai cả nhà họ Giang lại là bạn tốt của Phàn Vũ Phong, hắn là người hiểu rất rõ, hôn ước này, là do hai người cha tự đề ra, Phàn Vũ Phong và Giang Nhạn chỉ là người chịu ảnh hưởng, chuyện kết hôn này, cả hai đều không có một chút thích thú.

Hơn nữa, Giang Nhạn lại lén lút hẹn hò với người đàn ông khác, hắn và Phàn Vũ Phong đều biết rõ, chỉ là không muốn đi lật tẩy, cũng hiểu được không cần phải… Phá vỡ chuyện tình cảm đẹp đó.

Bây giờ, ngay cả Phàn Vũ Phong cũng rơi vào bể tình, mọi chuyện cũng đã đến lúc phải giải quyết, “Cho nên, làm phiền anh đi gặp cha mẹ anh nói rõ, nói chuyện xấu kia thực sự rất kì lạ, tôi đã bị một người phụ nữ ở ngoài mê hoặc, không thể làm một con rể hiền được nữa…” Phàn Vũ Phong còn chưa nói xong, Giang Tĩnh đã lắc đầu thở dài.

“Thế nào, rất khó sao?”

Giang Tĩnh cười khổ, “Nói là muốn tôi giúp đỡ, trên thực tế, là cậu muốn giúp nhà họ Giang chúng tôi còn chút mặt mũi sao? Việc này sao tôi có thể giúp?”

“Đừng xem tôi rất vĩ đại.” Phàn Vũ Phong mỉm cười, không quên gây áp lực với hắn, “Chuyện này rất cấp bách, nếu như cậu không hài lòng với việc này, tôi cũng không đảm bảo đến lúc đó, tôi sẽ đứng ra trước.”, “Được rồi, tôi sẽ lập tức về nói chuyện với cha tôi.”Giang Tĩnh mặc áo khoác vào, cầm lấy chìa khóa xe, hai người đàn ông cùng bước ra khỏi phòng làm việc.

“Còn có một việc.”

“Còn gì nữa?”

“Giang Nhạn cùng người yêu của cô ấy, chuyện này cũng không thể để lâu dài, cậu làm anh chẳng nhẽ lại không có cách nào sao?”, “Tôi có thể có biện pháp nào chứ? Cậu cũng không phải không biết, cha tôi bảo thủ như thế nào, một ngày nào đó, cha tôi biết được Giang Nhạn đang yêu một người đàn ông nước ngoài, cha tôi không đuổi ra khỏi nhà mới là lạ đó.” Phàn Vũ Phong vỗ vỗ vai hắn, “Cậu có thể làm một tấm gương tốt, cũng yêu một cô gái tóc vàng mắt xanh, làm cho bác trai không thể trách cứ, nhìn mãi cũng thành quen thôi.”, “Ý kiến này không tồi, tôi sẽ suy nghĩ.” Giang Tĩnh khẽ gật đầu.

Thực ra, hắn không thích người Mĩ, nếu như có một ngày, hắn phải lòng một cô gái tóc vàng mắt xanh, lí do cũng không hẳn là vì hạnh phúc của em gái hắn, mà chính là vì hạnh phúc của chính hắn mà cố gắng tiến tới, như Phàn Vũ Phong dự kiến, để Giang Tĩnh – con trai trưởng của nhà họ Giang hòa giải, ông Giang cuối cùng cũng đồng ý hủy bỏ hôn ước.

Tiếp theo, chính là tìm thời gian thích hợp để Ân Mẫn Thiên đến gặp mặt gia đình hắn.

“Em… Mặc như vậy có được không? Váy có quá ngắn không? Màu tím có đẹp không?” Nghĩ đến việc gặp cha mẹ hắn, Ân Mẫn Thiên không nhịn được đổ mồ hôi lạnh, cô cùng hồi hộp, “Tóc chải như vậy có được không? Có vẻ người lớn quá không?” Nhìn mình trong gương, cô không có chút tự tin.

Cha mẹ Phàn Vũ Phong có tiếp nhận cô? Nếu như cô phù hợp với tiêu chuẩn của cha mẹ hắn, vậy phải làm sao!?

“Yên tâm, em như vầy đã rất đẹp rồi.” Phàn Vũ Phong kéo cô vào lòng, chụt một tiếng, trên miệng cô hôn một cái.

“Ôi, anh làm hỏng son môi của em mất.”

Để đến gặp cha mẹ hắn, cô đã mất cả một buổi chiều chọn trang phục, làm tóc, trang điểm… Chuyên tâm muốn thể hiện hết sức mình, nhưng hắn lại không hề giúp cô chút nào, toàn làm hỏng mất lớp phấn son trang điểm của cô, vẻ mặt Phàn Vũ Phong vô tội, “Ai bảo em thao son môi quyến rũ như vậy, đương nhiên anh không nhịn được muốn hôn em…” Ân Mẫn Thiên trừng mắt lườm hắn, “Đừng làm loạn nữa.” cô tức giận cầm lấy son môi, quay lại cái gương, cho đến khi cảm thấy hài lòng mới thôi.

“Em cảnh cáo anh.” thấy vẻ thèm muốn của hắn bước lại gần cô, cô chỉ ngón tay ngọc vào người hắn, ngăn cản cái miệng nhỏ nhắn của mình lại bị hôn trộm, “Anh còn dám hôn em, em sẽ không đi gặp cha mẹ anh nữa.” Phàn Vũ Phong chịu thua gục đầu xuống bàn, quả thật không dám đến gần cô nửa bước, “Được rồi, anh sẽ không không động vào em nữa, bây giờ có thể đi chứ?”

Thật vất vả để thuyết phục cô đi gặp cha mẹ hắn, hắn cũng không muốn phá hỏng mọi chuyện dù hắn rất muốn hôn cô, rất muốn cô… Nhưng, hắn cần phải nhẫn nại, buổi tối nhất định hắn sẽ đòi lại!

“Vẻ mặt anh là sao?” Ân Mẫn Thiên liếc nhìn hắn.

“Vẻ mặt gì chứ? Thì… Vẻ mặt đau khổ…” vẻ mặt hắn không chỉ rất khổ, âm thanh cũng rất bi thương.

Ân Mẫn Thiên dở khóc dở cười, “Anh có thể thay đổi vẻ mặt đó không? Anh cứ như vậy, người khác sẽ nghĩ anh ở cùng em rất đua khổ.”, “Là rất đau khổ nha.” Hắn nhỏ giọng nói thầm.

Rõ ràng cô ở bên cạnh hắn, nhưng hắn muốn hôn cô một chút cũng được, như vậy rất đau khổ.

Advertisements

3 comments on “Săn tình tổng tài – Chương 10.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s