Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 3


Chương 3

Edit: Ốc sên ^^

 

Oa, Tiểu Mễ bị vẻ mặt anh tuấn trước mắt dọa cho ngây người, ánh trăng sáng ngời chiếu xuống, người trước mặt cô giống như một thiên sứ, hai mắt sâu xa, mũi cao thẳng, dưới một chút là một đôi môi hoàn mĩ đầy đặn, người thật đẹp quá đi. Nhất thời lúc đó, cô quên hết những đau đớn trên người, quên hết những việc vừa nãy xảy ra.

Cô ngây ngốc cho rằng mình đang mơ, không chịu tỉnh lại và cũng không muốn tỉnh lại.

“Em đã tỉnh, miệng vết thương còn đau không?” Một giọng nói ôn nhu phát ra.

“…” Lúc này, Tiểu Mễ mới định thần lại, hai gò má đỏ bừng lên, tim đập nhanh hơn, thẹn thùng cúi đầu xuống. Phát hiên mình đang ở trong ngực hắn, dính chặt lấy lồng ngực ấm áp của hắn, cảm nhận mùi thơm trên cơ thể hắn, cả người cô dễ chịu dựa vào.

Thấy gương mặt đỏ bừng của Tiêu Mễ, vô cùng động lòng người, trong lòng hắn khẽ lay động.

“Cái này… Anh…. Là thiên sứ sao?” đôi mỗi khẽ cong lên dừng một chút rùi khẽ mở, đúng vậy, chàng trai trước mắt cô, nhất định là thiên sứ do thượng đế phái tới.

Nghe cô nói như vậy, hắn cũng không muốn giải thích, trực tiếp nói to: “Đúng, là do thượng đế phái anh tới bảo vệ em.” Vẻ mặt Thích Lẫm Lạc tươi cười, thật sự giống như một thiên sứ từ trên trời rơi xuống.

“Oa ~~ Thật sự sao? o(∩_∩)o. . .” Nói xong, Tiểu Mễ đứng dậy, vui vẻ nhảy dựng lên, nhưng chân cô bị thương đau nhói, cô lập tức ngã vào lòng Thích Lẫm Lạc.

“Chân của em còn chưa khỏi.” Thích Lẫm Lạc nói, đáy lòng hắn xuất hiện niềm vui sướng, nhìn đưuọc cô bé này cũng thích hắn, “Em tên là gì?”

“Mễ Nhi, ông nội đều gọi em như vậy.” Mặt cô nóng bừng, gần như cô chưa bao giờ thân mật với một người con trai như vậy, cô cảm thấy rất ngượng ngùng.

“Mễ Nhi, anh cũng gọi em như vậy nha.” Như vậy hắn và cô bé này sẽ gần gũi hơn.

“Vâng, vâng… A, đây là đâu?” Tiểu Mễ liên tục gật đầu, mới phát hiện trước mắt bốn phía đều là một màu đen bao phủ, xung quanh yên lặng khác thường, gió thổi lớn, cô gần như tỉnh táo hẳn.

“Đây là núi hoang Dã Lĩnh, thật không hiểu, một cô gái như em lại ở chỗ này làm gì, chẳng lẽ em không sợ bị thú dữ ăn thịt sao?” Hắn không hiểu sao mình lại tức giận.

Mạt Tiểu Mễ chu cái miệng nhỏ nhắn, không nói chuyện, ánh mắt cô nhìn ngó xung quanh, ánh mắt dừng ở trên bàn vẽ, sau đó cô đứng dậy nhặt bàn vẽ bị con rắn làm đổ.

“May không có bị hỏng, anh xem, chính là cái này.” Cô nhìn nhìn có chút vừa lòng, đưa cho Lẫm Lạc,

trong lòng tràn đầy tự tin về bức tranh đã hoàn thành.

Nhận lấy bức tranh, ánh mắt Lẫm Lạc tỏa sáng, một bức tranh phong cảnh thật đẹp, nét vẽ điêu luyện, màu sắc rõ nét, bức tranh  thật sống động.

“Mễ Nhi, bức tranh rất đẹp.” Giọng nói dịu dàng hẳn đi, hắn thạt bất ngờ, nhìn cô có vẻ nhỏ tuổi, nét vẽ lại điêu luyện chín chắn như vậy, có thể nhìn thấy được tương lai sẽ là một nhà nghệ thuật giỏi.

Trời đã sáng, không khí ẩm ướt, khắp nơi tràn ngập sương mù.

Ánh sáng thản nhiên xuyên qua khe hở giữa lá cây, chàng trai tựa vào thân cây, cô gái nhỏ dựa vào trong ngực chàng trai say ngủ, một đôi trai đẹp gái xinh hết sức xứng đôi, như tâm điểm của một bức tranh đầy màu sắc chỉ có thể nhìn mà không thể chạm tới.

Mặt trời từ từ lên cao, ánh nắng rơi xuống mặt đất, làm Thích Lẫm Lạc dần tỉnh ngủ.

Hai hàng lông mày nhíu chặt lại, dường như rất khó chịu với ánh nắng chói mắt kia, hắn đưa mắt nhìn xung quanh, một mảnh tĩnh mịch. Ánh mắt dừng lại ở Tiểu Mễ đang ngủ sau trong lòng hắn, tướng ngủ như trẻ nhỏ mềm mại vô tư, khóe môi khẽ cười, cô đang có một giấc mơ đẹp.

Ngồi một tư thế từ buổi tối, chân tay hắn gần như cứng nhắc, nhẹ nhàng dịch chuyển thân hình mảnh khảnh của Tiểu Mễ, đưa cô dựa vào thân cây, động tác cực kì cẩn thận, sợ cô sẽ vì cử động của hắn mà tỉnh lại. Rời khỏi lồng ngực ấm áp, giống như mất đi cái lò sưởi, mặt Tiểu Mễ khẽ nhăn lại, nhưng liền nhanh chóng thích ứng, tiếp tục say ngủ.

Thích Lẫm Lạc nhìn gương mặt say ngủ của cô, cúi đầu, hôn nhẹ lên cái trán trơn bóng của cô.

Sau đó, xoay người lặng lẽ rời đi, cũng như khi lặng lẽ tiến đến, hắn biến mất ở sâu trong rừng rậm.

Ánh nắng chói mắt, chiếu thẳng vào mặt Tiểu Mễ, cô từ trong mộng đẹp bừng tỉnh. Nhíu mày từ từ mở mắt ra, lấy tay xao nhẹ đôi mắt nhập nhèm, duỗi thẳng tấm lưng mỏi nhừ.

“A, Thiên sứ đâu rồi?” Tiểu Mễ nhìn trái nhìn phải không thấy một bóng người.

Là mơ sao? Mạt Tiểu Mễ cố gắng hồi tưởng lại, cảm giác y như thật. Cô nhìn về phía xa hơn, nhìn thấy con rắn đã chết, quay đầu nhìn người mình, vết thương trên tay chân đều được băng bó cẩn thận. Lập tức trên mặt nở một nụ cười tươi, cô tin chắc, thiên sứ thật sự tồn tại, khi lúc cô gặp khó khăn, đã cứu tính mạng của cô.

“Ọc  Ọc ~~ Ọc ~~~” bụng cô phát ra những âm thanh kì lạ.

“Đói quá.” Tiểu Mễ vuốt vuốt cái bụng nuốt nước bọt nói.

Cô không còn sức cố gắng chút dụng cụ, đồ vật này hôm này sao lại nhiều như vậy a, cột lại phía sau lưng, thân hình mảnh khảnh vác theo bàn vẽ ở sau lưng, cả người nghiêng về phía trước, bước đi liêu xiêu, nhìn thật là đáng yêu.

2 comments on “Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s