Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 23 + 24


Chương 23 + 24

Edit: Ốc sên ^^

Lẫm Lạc nửa nằm, một tay chống thái dương, tư thế thật tao nhã quyến rũ, tràn đầy hứng thú nhìn cô, “Đã bảo phải gọi là ca ca, Mễ Nhi thật không ngoan.” Hắn thích ngắm nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, cả vẻ mặt ngốc nghếch nữa, còn có bộ ngực phập phồng cùng những đường cong đẹp đẽ trên cở thể, khiến cho tâm tình hắn lập tức tốt hơn, trong lòng không khỏi ham muốn.

“Dựa vào cái gì mà làm ca ca chứ, còn nữa, không được gọi ta là Mễ Nhi.” Hừ, hắn không có tuân thủ điều kiện còn muốn được gọi là ca ca, nằm mơ đi, tức quá, lại còn dám gọi tên nhũ danh của cô, Tiểu Mễ hết sức  tức giận, không tức hắn, cũng tức chính mình không có tiền đồ, như vậy sẽ làm theo sắp xếp của anh ta.

“Vì cái gì?” Khẩu khí hắn tà mị nói.

“Trên đời này chỉ có hai người được gọi cái tên đó, một người là ông nọi, còn người kia là thiên sứ ca ca của ta.” Cô kiên nhẫn nói, vừa nghĩ tới thiên sứ ca ca, long của cô cảm thấy thật ấm áp.

“Ác? Cái người gọi là thiên sứ ca ca, có tồn tại không vậy?” Hóa ra hắn luôn luôn tồn tại trong lòng cô, hoa ra cô cũng chưa bao giờ quên, điểm này càng khiến hắn thêm vui mừng.

“Tất nhiên là có tồn tại, nếu không giờ này tôi cũng đã không đứng đây, đá biến mất từ năm tám tuổi giờ rồi, là thiên sứ ca ca đã cứu tôi, không có anh ấy, sẽ không có tôi, tôi chỉ thuộc về thiên sứ ca ca.” Nhất định phải tìm được thiên sứ ca ca, cô im lặng thề.

Nghe được lời cô nói xong, hắn thế nhưng lại ghen tị với cái tên “Thiên sứ ca ca” hư vô kia của chính mình, thật sự là quá buồn cười. Đại khái là hắn nên trực tiếp nói rõ sự thật cho cô, khỏi cần làm những điều thừa thãi. Nhưng hắn cũng không tin hiện tại hắn sẽ thua chính mình trước đây, đối với Tiểu Mễ, hơn ai hết hắn có thể nhẫn nại.

“Vậy sao?” Lẫm Lạc nói xong rồi xuống giường, cởi bỏ áo ngủ.

“Anh… Anh làm gì thế?” Theo bản năng cô nghĩ đến rất đen tối a, cô xoay người, di chuyển người sang bên canh, chuẩn bị chạy.

“Em cứ nói đi.” Hắn chỉ muốn thay quần áo mà thôi, nhưng không có trực tiếp trả lời cô, ngược lại cố ý khiêu khích cô nói tiếp.

Tiểu Mễ chạy một mạch tông cửa xông ra.

Thấy bộ dạng khẩn trương của cô, Lẫm Lạc không khỏi buồn cười, nha đầu kia, hắn cũng đâu phải sói, so với thỏ chạy trốn cũng nhanh lắm.

Hắn bị điên sao? Thật xứng với cái danh đại sắc ma.  Tiểu Mễ đi xuống tầng, lại nghĩ, vừa nãy nói về chuyện thiên sứ ca ca, hắn lại không có tức giận, lại có vẻ mặt không sao că. Chẳng lẽ hắn một chút cũng không để ý cô sao? Chỉ là muốn chơi đùa cô, đem cô ra chơi đùa sao?

Vô tính cảm giác nghèn nghẹn ở mũi, tầm mắt dần trở nên mơ hồ, không hiểu sao nước mắt lại chảy xuống, trong lòng rất khó chịu, cô không thể thích hắn, hắn đường đường là một tổng giám đốc của tập đoàn Thái Lăng, tương lại là người kế thừa, tài mạo đủ cả, bên người vĩnh viễn không thiếu phụ nữa, cô thích hắn cô sẽ tự làm mình bị thương. Ha ha, thật khờ, cô lộ ra nụ cười yếu ớt,  như tự cười chính mình.

Bầu trời cao trong xanh,  ánh mặt trời soi sáng khắp nơi.

Một chiếc Mercedes-Benz sắc hồng đỗ ở cạnh đường, Tiểu Mễ ngồi trên xe nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt có chút u sầu, gương mặt thoáng qua nét cảm xúc phức tạp, lại không rõ ràng.

“Mạt ___ Tiểu ___ Mễ.” Lam Ngọc nói chuyện với cô lại không thấy cô trả lời, la lớn.

“Uhm?” cô có chút phản ứng, lên tiếng.

“Cậu còn ngồi đó làm gì a? Không chịu nói chuyện với tớ, một câu tớ nói cậu đều không nghe thấy sao?” Lam Ngọc có chút tức nói.

“Vừa rồi cậu có nói gì sao?” Vẻ mặt cô hết sức bình tĩnh.

“Cậu, thôi quên đi, lời hay không nói hai lần.”  Cô đúng là bất lực rồi, mặc kệ, Lam Ngọc tiếp tục lái xe.

“Thực xin lỗi nha, vừa rồi tớ đang suy nghĩ vài chuyện.” Tiểu Mễ lấy lòng Lam Ngọc.

Lam Ngọc không nói gì, còn đang tập trung lái xe, hình như phía trước có bóng dáng người quen, khẽ nói: “Đây không phải dì Dương sao? Cậu xem, ở phía trước kia.” Tốc độ xe dần chậm lại, ngón tay chỉ chỉ người đang đi trên vỉa hè, một thân ảnh rất quen thuộc đang đi rất vội.

Nhìn theo phía tay Lam Ngọc chỉ, ở trong đám người đi bộ, ánh mắt dưng lại ở một người phụ nữ hơn 40 tuổi, trên tay cầm theo bình nước, trong lòng Tiểu Mễ đang khó chịu, đột nhiên trở nên tốt hơn, gương mặt lộ ra nụ cười tươi rạng rỡ, “Đúng rồi, là dì Dương, chúng ta dừng xe lại đi, tớ muốn gặp dì ấy.” Từ khi chuyển về ở trong nhà họ Thích, đã lâu lắm rồi chưa gặp dì Dương, cô rất nhớ dì a.

Dì Dương chăm sóc Tiểu Mễ từ nhỏ đến lớn, giống như người thân luôn yêu thương cô, ngoài ông nội, dì Dương là người thân nhất của cô.

Xe từ từ dưng lại, Tiểu Mễ nhìn hương dì Dương đi, “Lam Ngọc, nhanh một chút a, dì Dương đi sắp đi vào bệnh viện rồi, sẽ không gặp được a, nhanh lên a.” Cô không kìm nén được thúc giục Lam Ngọc, tâm sớm đã bay đến bên dì Dương.

Bệnh viên thật là rộng, không gian thật lớn để cho người bệnh thoải mái hơn. Y tá cẩn thận chăm sóc người bệnh, khiến lòng người ấm áp. Hai cô đi vào không nhìn thấy bóng dáng dì Dương, hai người chia nhai đi tìm.

Cô một đường hướng đến gian phòng bệnh, dưới tầng không nhìn thấy lại lên tấng hia, tấng hai là phòng bệnh VIP. Tiểu Mễ vẫn kiên nhẫn đi tìm ở từng phòng, tuy rằng các cửa đều đóng, nhưng có thể nhìn qua cánh cửa thủy tinh trong suốt của cửa sổ, cô cố gắng không bỏ qua phòng bệnh nào.

A, tìm được rồi, nhìn qua cửa thủy tinh thấy bóng lưng dì Dương, bên trong có một chiếc giường lớn, không gian rộng rãi, phòng được bài trí đầy đủ, có giường bệnh, có sô pha có cả bàn trà. Dì Dương đang  cho người bệnh ăn, người dì Dương đã che khuất người bệnh, cô không thể nhìn được. Tiểu Mễ không đi vào, cô không muốn quấy rầy đến người bệnh đang ăn, cô kiên nhẫn chờ ở ngoài.

Ngoài cửa sổ, cô lẳng lặng nhìn vào bên trong. Dì Dương đứng hẳn lên, thu thập bắt đũa đi vào phòng vệ sinh.

Một giây sau, cô thấy được bộ dang bệnh nhạn, cô ngây ngẩn cả người, gương mặt người bệnh không thể không thể quen thuộc hơn được nữa. Trong lòng cô như bị sấm sét đánh nát, gương mặt tái đi, nước mắt lã chã rơi xuống.

Một bác sĩ đi quá, nhìn thấy cô như vậy, thân thiết hỏi: “Cô gái, cô không sao chứ, trong người không thoái mái sao?”

“Bác sĩ, người bệnh trong phòng này bị bệnh gì vậy?” Tiểu Mễ tóm lấy cánh tay của bác sĩ, tiếng nói khàn khàn run rẩy  hỏi, cả người cảm thấy suy yếu không thể đứng vững.

“Cô là người nhà của bệnh nhân sao?” Bác sĩ có trách nhiệm giữ bó mật bệnh tình của bệnh nhân, xem cô như vậy, không nói thì nhất định sẽ khóc đến chết đi sống lại. Nhưng mà bệnh tình của bệnh nhân không mấy khả quan, nếu có ngày đột nhiên rời đi, đứa nhỏ này sẽ càng thương tâm.

“Vâng, tôi là cháu gái ông ấy.” Cô sợ y tá không nói với cô, liền giải thích cho bác sĩ.

“Tốt lắm, cô đi theo tôi.”

Bác sĩ đưa cô đến văn phòng, lấy một phần tư liệu cho cô xem, bác sĩ nói: “Ông nội của cô bị ung thư phổi, hơn nữa là giai đoạn cuối, chỉ sợ….”

Mỗi câu nói của bác sĩ đều hung hăng cứa vào lòng cô đánh trúng vào trái tim yếu ớt của cô, “Không, không thể, ông đang gạt tôi…” Không đợi bác sĩ nói xong, cô quả quyết ngăn cản bác sĩ nói tiếp, cô không muốn nghe nữa,  cũng không muốn tin, điều này khiến cô quá đau đớn, cô trốn tránh chạy ra ngoài.

Advertisements

One comment on “Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 23 + 24

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s