Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 42+43+44


Chương 42+43+44 :

Ốc: Hờ, anh em ném đá em nhẹ tay thôi nhá, em bỏ việc rồi, giờ rảnh lắm lắm, làm nốt bộ này cho anh em, sang bộ mới :D. Hì hì. Sory vì bắt mọi người đợi quá lâu :*.

Edit: Ốc Sên ^^

Chương 42:

 

Hôm sau.

 

Trong tập đoàn Thái Lăng, sự kiện hôn lễ đã gây ra nhiều ồn ào, náo động. Trên ti vi, truyền thông, báo chí, tạp chí đều đưa tin. Mọi nơi có thể nhìn thấy “Tổng giám đốc của tập đoàn Thái Lăng  Thích Lẫm Lạc sẽ kết hôn với Mạt Tiểu Mễ vào ngày hôm nay.”

 

Sáng sớm tại nhà họ Thích, mọi người khi nhận được thông báo liền vội vàng đi tới.

 

” Vì sao lại như vậy?”  Tạ Khải không thể tin nổi.

 

“Có phải người đó ép buộc cô, tôi sẽ giúp cô đòi lại công bằng.” Lam Ngọc tin rằng Thích Lẫm Lạc rất có thể làm chuyện như vậy.

 

“Không phải, là tôi yêu cầu anh ấy kết hôn, tâm nguyện cuối cùng của ông nội là nhìn thấy tôi với Lẫm Lạc kết hôn, bây giờ ông nội còn đang sống, tôi nhất định phải thực hiện tâm nguyện của ông, mọi người đừng nói gì cả, Thích Lẫm Lạc tiên sinh là người tốt, không nên trách anh ấy.” Tiểu Mễ giải thích.

 

“Là thật sao?”  Tạ Khải không tin mọi chuyên lại đơn giản như vậy, hắn đã sớm phát hiện cô đối với Lẫm Lạc cảm giác khác khác, cô ấy thích hắn?!

 

“Nếu em đã quyết định như vậy, chúng ta có hỏi cũng chẳng giải quyết được gì, cứ như vậy đi, anh hi vọng em hạnh phúc là tốt rồi.” Tuần Tường giống như một người anh trai hiểu được tâm tư của cô.

 

“Cậu thích anh ta sao?” Lam Ngọc hỏi.

 

“Mình… Mình không biết, có lẽ vậy.” Tiểu Mễ tùy ý trả lời Lam Ngọc, cô muốn trốn tránh vẫn đề này, “Mọi người ngồi đi, tôi đi ra ngoài chút.” Nói xong cô chạy ra ngoài.

 

Chạy tới bên cạnh hồ, cô thống khổ, ” Mình làm sao có thể thích ác ma chứ? Không thể được?” Cô thì thào nói.

 

“Như thế nào lại không thế được? Em chính là thích Lẫm Lạc, đã thích đến không thể kiềm chế rồi.” Tuấn Tường không biết đứng đằng sau cô từ khi nào. Tâm tư đơn thuần của cô, hắn đã sớm nhìn ra.

 

“…” Cô trầm mặc.

 

Không nói một lời nào, tốt lắm, đã thừa nhận.

 

“Em nên suy nghĩ về việc này.” Dứt lời liền rời đi để cô ở lại suy nghĩ.

 

“Em chính là thích Lẫm Lạc… Thích đến không thể kiềm chế rồi….” Lời nói của Tuấn Tường, đầu óc cô trở nên trống rỗng, cô ngơ ngác nhìn nước trong hồ, đã không muốn phủ nhận sự thật này, đúng vậy, thích hắn, có thể nào, Thích Lẫm Lạc sẽ đáp ứng kết hôn giả với cô vì ông nội, xuất phát từ đồng tình mà thôi. Hơn nữa bên cạnh hắn, có trăm ngàn mĩ nhân xinh đep hơn cô, như thế nào lại là cô.

 

Dù có như thế nào, cô phải chôn thứ tình cảm này ở sâu trong nội tâm, vĩnh viễn.

Chương 43:

 

Đột nhiên tiếng di động vang lên phá tan suy nghĩ của cô, số điện thoại xa lạ xuất hiện trên màn hình.

 

“Xin chào.” Tiểu Mễ lễ phép nói.

 

“Tiểu Mễ, chị là Văn Cơ đây.” Văn Cơ từ từ buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, giọng nói cố gắng mềm mại nhất.

 

“Chị Văn Cơ, tìm em có việc gì sao?” Đúng rồi, chị ấy thích Thích Lẫm Lạc, chị ấy sẽ ghét mình sao?

 

“Biết em sắp kết hôn, cho nên chị đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho em, em có thể đến phía tây của công viên để lấy không, chị muốn đích thân đưa cho em.” Giọng nói ôn nhu như nước.

 

“Chị không ghét em sao?”

 

“Sao có thể chứ? Tình yêu vốn không thể ép buộc, chị cũng chỉ có thể cam chịu số phận, em có thể tới không? Chị muốn chúc phúc cho hai người.” Trong lòng Văn Cơ sớm đã có một một lửa, lòng ghen tị đã đạt cực điểm.

 

“Chị Văn Cơ, chị thật là tốt, em sẽ đi ngay bây giờ, chị đợi em một chút.”

 

“Nhớ giữ bí mật đó.”

 

“Được.”

 

Tiểu Mễ cúp điện thoại, lập tức rời đi, cô đi ra khỏi biệt thự, vẫy một chiếc ta xi. Cô thấy bây giờ vẫn còn sớm, nhanh chóng đi rồi quay lại sẽ không bị chậm hôn lễ.

 

Xuống xe ở phía tây công viên, liền chạy vào công viên.

 

Đứng trong công viên, nhìn khắp bốn phía vẫn không thấy bóng hình của Văn Cơ, sờ sờ túi tiền, di động cũng không thấy, nhất định là không cẩn thận đã để quên ở trên ta xi rồi, làm sao đây? Bây giờ nếu không tìm thấy chị Văn Cơ, chị ấy sẽ rất lo lắng, Tiểu mễ sốt ruột nghĩ.

 

Công viên rất rộng, Tiểu Mễ chỉ có thể tìm kiếm khắp nơi, không cẩn thận đi vào một rừng cây rậm rạp âm u.

 

“Chị Văn Cơ, chị ở đây sao?” Tiểu Mễ dừng bước, gọi tên Văn Cơ.

 

Bộp, một chiếc gậy lớn đánh vào gáy của cô, cô không còn ý thức, liền ngất đi, trên gáy có dòng máu đỏ tươi chảy xuống.

 

Đập nhẹ vào cánh tay tráng kiện của một người đàn ông, một người phụ nữ yểu điệu từ một chỗ tối đi ra, ngạc nhiên nhìn dòng máu đang chảy trên người Tiểu mễ, cô có chút sợ hãi, ” Hoắc Cương, anh không có đánh chết cô ta đấy chứ/’

 

Người đàn ông đưa tay kiểm tra mạch đập của Tiểu Mễ, vẫn còn đập, “Cô ta không chết, bây giờ làm gì đây?”

 

“Anh xuống tay với phụ nữ cũng thật dã man a, nhưng em thích. Loại con gái không biết xấu hổ, xứng đáng với kết cục này, dám đến công ty cầu hôn với Lẫm Lạc.” Đi đến bên cạnh Tiểu Mễ, “Em gái Tiểu mễ, đây là món quà của ta, thế nào? Mày đúng là ngu xuẩn, quá ngu xuẩn, muốn tranh đàn ông với với ta sao, đợi kiếp sau đi. Băng bó cho cô ta, em không muốn cô ta mất máu nhiều mà chết. Sau đó đưa cô ta đi thật xa, em vĩnh viễn không muốn nhìn thấy mặt cô ta nữa. Sau khi chuyện này thành công, em sẽ trả thù lao thật tốt cho anh.” Văn Cơ lạnh lùng nói, vẻ mặt vốn là lay động lòng người, bởi vì ghen tị trở nên thật xấu xí dự tợn, giống như con bọ cạp.

 

“Được, như thế đi.” Hoắc Cương ôm Tiểu Mễ nhét vào xe, xe chậm rãi lăn bánh.

 

Còn Văn Cơ bắt một chiếc ta xi, dường như không có việc gì đi tới buổi lễ, phải nói là đến xem kịch vui, không có cô dâu để xem hôn lễ sẽ cử hành như thế nào.

 

 

Chương 44:

 

Sắp đến giờ, mọi người trong nhà đứng ngồi không yên, mọi người chia nhau ra đi tìm Tiểu Mễ. Nhưng lại không tìm thấy, biệt thự rộng lớn, có thể đi đâu a. Phát hiện có điểm lạ, hỏi tất cả người làm trong phủ, đều nói không thấy cô, gọi di động cũng không ai nghe. Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Trong lòng mọi người đều như lửa đốt, đi tìm kiếm khắp nơi.

 

Vẻ mặt Lẫm Lạc hiện rõ sự bất an, liền cầm điền thoại, lấy xe ra ngoài tìm kiếm, cô ấy có thể ở đâu chứ, nhà, bệnh viện cũng không có bóng dáng cô ấy.

 

Đành phải trở về nhà bàn bạc, Lẫm Lạc vừa xuống xe, Tạ Khải đi nhanh về phía hắn, muốn cho hắn một quyền, nhưng thân thủ Lẫm Lạc nhanh nhẹn tránh đi rất nhẹ nhàng, ánh mắt hung tợn nhìn hắn.

 

“Có phải anh ép buộc cô ấy kết hôn với anh, cho nên cô ấy mới trốn đi.” Tạ Khải tức giận nói.

 

“Tốt nhất nên bình tĩnh một chút, tiết kiệm sức lực mạnh mẽ của anh để tìm Tiểu Mễ đi.” Lẫm Lạc vung cánh tay của hắn ra, hai ánh mắt lạnh như băng, tơ máu hiện lên rõ ràng, có thể cảm nhận được hắn hắn đang trong lòng hắn đang gấp gáp thế nào.

 

Lần đầu tiên Tạ Khải chứng kiến Lẫm Lạc vì một người con gái mà phát điên, cũng cảm nhận sâu sắc hắn yêu Tiểu Mễ như thế nào, khác xa so với tưởng tượng của hắn.

 

“Gọi được rồ, gọi được rồi.” Lam Ngọc cao hứng kêu lên, cô đã gọi điện cho Tiểu Mễ rất nhiều, rốt cuộc có người nghe.

 

Thì ra lái xe đi ăn cơm, lúc quay lại mới phát hiện khách làm rơi điên thoại.

 

“Alô, alô …”

 

Lẫm Lạc vội lấy điện thoại nghe, “Anh là ai? Chủ nhân của di động đâu?” Vừa nghe giọng là đàn ông, sắc mặt nhanh chóng trở nên lo lắng hơn.

 

“Tôi là tài xế, cô ấy để quên điện thoại trên xe của tôi.” Tài xế nói. Bởi vì hắn nghe được giọng của đàn ông nên giọng nói lạnh như băng, có chút áp bức.

 

“Bời vì cô gái này đang mất tích, anh đang ở đâu? Chúng tôi cần anh giúp đỡ.” Lẫm Lạc giữ bình tĩnh.

 

“Nhưng…” lãi xa do dự, hắn chỉ là một người thường, hắn còn muốn kiếm tiền.

 

“Tấ nhiên, chuyện này thành công, tôi sẽ trả thù lao cho anh, nhất định không đối xử tệ với anh đâu.” Lẫm Lạc hiểu rõ hắn đang do dự cái gì.

 

“Vậy được, coi như làm việc tốt đi. Tôi ở…” Tài xế nghe được có thù lao, không suy nghĩ nhiều trực tiếp đáp ứng, sau đó nói cho Lẫm Lạc địa chỉ.

 

Mọi người lập tức lái xe đến nơi mà người tài xế nói.

 

Đường cao tốc.

 

Đã trải qua ba giờ, xe chạy được vài trăm dặm.

 

Lái xe chính là người đàn ông tên Hoắc Cương, Mạt Tiểu Mễ vẫn trong tình trạng hôn mê, nằm ở ghế ngồi sau. Trên đầu quấn băng gác màu trắng, xem ra người đàn ông này cũng không muốn dồn cô vào chỗ chết, tuy là cầm máu nhưng màu trắng của băng vẫn nhiễm một tầng máu đỏ.

 

“Lúc đó, cô ấy kêu tôi lái xe tới đây, tôi thấy cô ấy xuống xe liền chạy vào công viên, sau đó, tôi cũng không rõ nữa.” Tài xế dãn bọn họ đến công viên, kể lại tình huống lúc đó.

 

Tất cả mọi người đều đu vào trong công viên, cảnh sát cũng đi bào, mỗi người là một phần sức lực. “Khi ở trên xe, cô ấy có nói gì không?” Một cảnh sát cầm bản ghi chép hỏi người lái xe.

 

Nhớ lại lúc đó.

 

“Không có nói gì, chỉ thúc giục tôi lái xa nhanh, đúng rồi, cô ấy để quên điện thoại trong xe tôi.” Tài xế nói xong liền lấy điện thoại đưa cho cảnh sát.

 

Cảnh sát nhận điện thoại di động, đem nó để vào trong chiếc túi trong suốt, bởi vì đây có thể là con đường duy nhất tìm được cô ấy.

Ốc; Từ chương sau sẽ do vũ vũ edit nha mọi người :d

Advertisements

3 comments on “Cô gái hồ đồ yêu phải ác ma – Chương 42+43+44

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s