Người chồng máu lạnh – Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai – Chương 21~25


Chương 21~25

Edit: Ốc Sên

03

Chương 21:

Cuối cùng hắn vẫn mím chặt môi, trầm mặc ngồi đó, bát súp kia khá lớn, nếu muốn thêm một bát, không biết người khác có coi hắn là heo không, hắn đưa mắt nhìn thoáng qua cô gái ngồi bên cạnh, cô rõ ràng uống trước hắn, mà lại uống chậm như vậy, hắn thấy đôi môi đỏ mọng của cô trên miệng bát, đôi môi nho nhỏ, trong lòng hắn lại có chút xúc động, hắn thật muốn nhấm nháp đôi môi đỏ kia, có phải hương vị của cô cũng giống như bát súp kia. Ngọt ngào ấm áp.

Rất nhanh, hắn cười lạnh một tiếng, hắn chính là muốn.

Ánh mắt người đàn ông lạnh như băng, khiến cho người khác phải rùng mình, khiến cho Tử Lạc có chút bất an, co rúm người lại, ánh mắt kia mang theo cảm giác xâm lược, khiến cô không được tự nhiên.

Cô nhanh chóng uống hết bát súp, sau đó lấy chút tiền lẻ từ trong túi.

Lê Duệ Húc cũng lấy ví của mình ra, hắn cầm chiếc thẻ màu vàng, đưa cho chủ quán, nhưng chủ quán nhìn chiếc thẻ trong tay hắn như nhìn vật ngoài hành tình, sau đó nói: “Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi buôn bán nhỏ, không có dùng thẻ.” Chủ quán ngượng ngùng sờ sờ đầu, chỗ ông không có quét thẻ a, muốn nhận cũng không thể nhận a.

Ánh mắt Lê Duệ Húc khẽ đen lại, đôi mắt màu trà có chút không hài lòng, lại có một chút xấu hổ. Hắn cố gắng nhìn trong ví tiền, bên trong trừ bỏ một số thẻ màu vàng cũng không còn cái gì nữa, những nơi ngày thường hắn đến toàn dùng thẻ, cho nên hắn không có mang tiền lẻ bao giờ.

Bây giờ, hắn ngồi ở đây, súp cũng đã uống, cũng đâu thể ăn quịt, tay hắn đặt trên cổ tay của mình, khẽ xoa chiếc đồng hồ đắt tiền, hắn không do dự chút nào tháo xuống, đây là chiếc đồng hồ hắn mua khi đi công tác ở Pháp, trên thế giới chỉ có năm chiếc, cũng coi như hiếm hoi, hắn không thiếu tiền, cho dù không có, cũng chỉ di hắn không cẩn thận làm mất.

“Tôi để cái này ở đâu, ngày mai sẽ có người tới trả tiền rồi lấy lại.” hắn cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ trong tay mình, bên ngoài màu trắng thuần khiết, kim đồng hồ không ngừng quay, màu trắng này chính là kim cương, những chiếc kim đều được làm thủ công do người Nam Phi làm. Người biết xem hàng chỉ cần nhìn là biết. Thứ có giá trị như này, có thể mua bằng mấy ngàn, mấy vạn, thực sự là nằm mơ.

Hắn đưa tay mình ra, mà chủ quán nhìn thoáng qua, vừa định nhận lấy, lại bị một bàn tay bé nhỏ ngăn lại.

“Không cần, để tôi trả cho.” Tử Lạc lấy thêm tiền lẻ đưa cho chủ quán, rồi mới nhìn nhìn Lê Duệ Húc, cô nhìn trong sâu ánh mắt hắn thấy hình dáng gầy gò của chính mình, rõ ràng như vậy, hóa ra vẻ mặt cô lại trầm trọng như vậy a.

“Vì sao?” Lê Duệ Húc thản nhiên hỏi, đưa tay đeo đồng hồ vào cổ tay, hắn không từ chối ý tốt của cô, quan hệ của họ, sẽ  đâu chấm dứt đơn giản như vậy, sau này, hắn sẽ trả lại cho cô gấp bội, chỉ cần cô chấp nhận, chịu đựng.

Chương 22:

Tử Lạc khẽ chớp mắt, ánh mắt lại cong cong như vầng trăng, chỉ là một bát súp, cô có thể mời mà, cô không trả lời hắn, bọn họ sẽ không gặp lại nhau nữa, hắn và cô trong lúc đó, giống như là mang cùng một cảm xúc, sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Cô nắm chặt chiếc áo trên người, xoay người, từng bước từng bước về phía nhà mình, nơi đó, có thể là nhà sao? Cô mỉm cười nhẹ nhàng lại nhanh chóng buồn bã.

Cô lấy chiếc điện thoại trong túi, không có một dấu hiệu gì, cũng không có tin tức gì cả, cô hít hít mũi, cố gắng an ủi mình, cô tự nói với mình, hắn rất bận, hắn rất nhiều việc cần giải quyết. Cho nên không có thời gian giành cho cô.

“Vũ Nhiên, anh yên tâm, em sẽ chăm sóc mình thật tốt.”Đôi môi cô khẽ nhúc nhích, trong gió, cảm xúc đan xen nhau, không biết là của hắn hay là của cô.

Lê Duệ Húc nhìn bóng lưng cô ngày một xa, đôi môi mỏng mím chặt hơn.

Hắn đi về xe của mình, bóng hắn kéo dài phía sau, đúng như vậy, bọn họ đều làm bạn với chiếc bóng của mình.

Cho nên, bọn họ thực sự rất cô đơn.

Trong phòng khách tầng bốn mươi lăm của tập đoàn Húc Nhật, đây là nơi để bàn bạc công việc làm ăn, cũng là trung tâm vị trí của tòa nhà. Toàn bộ quyết định, mệnh lệnh đều từ đây ra, dưới có mấy nghìn công nhân, chỉ cần một câu, có thể khiến họ mất việc, cũng có thể khiến họ sung sướng.

Ôn Vũ Nhiên lấy điện thoại di động ra, nước đã uống không dưới ba cốc, người vẫn chưa xuất hiện, hắn vẫn chưa nhìn thấy người, hắn cố gắng chờ đợi, mở di động ra nhìn, có một tin nhắn chưa đọc, hắn mở ra, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, là Lạc Lạc.

“Em biết anh bận nhiều việc, không cần lo lắng cho em, em rất khỏe.” Vài dòng ngắn ngủi khiến tâm trạng Ôn Vũ Nhiên có chút thoải mái, hắn cảm nhận được sự dịu dàng trong trái tim, rồi lại áy náy.

Xin lỗi, Lạc Lạc, chờ một chút, chờ anh một chút…

Hắn cất điện thoại di động của mình đi, toàn tâm toàn ý chờ đợi người đàn ông được xưng là kì tài thương mại.

Lê Duệ Húc, tổng tài của tập đoàn Húc Nhật, chỉ có ba năm ngắn ngủi, mà hắn dùng sự sắc bén và ánh mắt chính xác, đưa tập đoàn Húc Nhật mở rộng gấp ba lần, không những thuận lợi đưa tập đoàn Húc Nhật lọt top một trăm doanh nghiệp  toàn cầu, cũng khiến mình trở thành một  người đàn ông giỏi nhất, hắn chính là một kì tài thương mại, cũng là một thương nhân trời sinh, bây giờ hắn lại sở hữu nhưng người mẫu sáng giá nhất.

Tai tiếng về phụ nữ của hắn cũng rất ít, không có cô gái nào thân cận bên hắn, điều này càng khiến cho rất nhiều cô gái điên cuồng vì hắn, cho dù biết hắn là kẻ lãnh khốc vô  tình, coi phụ nữ không ra gì, cũng không có yêu bất kì ai, nhưng vẫn có một số lớn phụ nữ rào trước đón sau, như con thiêu thân lao vào hắn, nghĩ một ngày nào đó mình sẽ ngồi trên chiếc ghế phu nhân tổng tài tập đoàn Húc Nhật…

“Ôn tiên sinh, tổng tài của chúng tôi còn đang họp, anh có muốn thêm một ly nước?” Một thư kí lễ phép hỏi, cắt đứt suy nghĩ của Vũ Nhiên, thư kí lại nhìn thoáng qua người đàn ông này, hắn đã ngồi đây đợi gần hai giờ, thật sự kiên nhẫn a, tổng tài của bọn họ là một người làm việc điên cuồng, khi hắn làm việc thì không thể quấy rầy, nếu không sẽ bị hắn mắng không còn mặt mũi, và hơn nữa sẽ được về nhà sống với số tiền dành dụm được.

“Không cần, cảm ơn.” Ôn Vũ Nhiên thản nhiên lắc đầu, vẫn ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách, hắn đã đợi gần hai giờ, cũng không có cái gì khó chịu, có rất nhiều người ngay đến cả phòng khách của tập đoàn Húc Nhật còn không thể bước vào, hắn coi như vẫn còn hi vọng đi.

Chương 23:

Nếu tập đoàn Húc Nhật có thể chấp nhận hạng mục kia, cho dù bọn họ chấp nhận một nửa giá, tất cả nợ nần của Ôn thị đều có thể giải quyết, có thể khiến Ôn thị bị tổn thất tài chính lớn, nhưng nếu hắn muốn, kiếm lại cũng không có gì khó, chỉ cần người kia đồng ý là tốt rồi.

Bọn hắn cũng không có qua lại với nhiều người, nhưng biết người đàn ông kia không phải dễ chọc, nên hắn mới là Lê Duệ Húc.

Hắn tựa lưng vào ghế sa lon mềm mại, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, hắn biết đây mới là bắt đầu, nói chuyện với Lê Duệ Húc, chính là lập mưu với hổ, đây là cơ hội duy nhất của hắn, bây giờ, chỉ cần bọn họ muốn, Vũ Nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.

Tuy nhiên, cho dù là như vậy, hắn cũng biết. Tất cả là vì cha của hắn đã cướp trên tay Lê Duệ Húc, dám dứt một sợi lông trên người người con hổ dữ.

Bên trong phòng làm việc của tổng tài, Vệ Thần ngồi bên cạnh nhìn Lê Duệ Húc, hắn đã xem tài liệu lâu như vậy, hắn không muốn nghỉ ngơi một chút sao?

“Húc, người kia vẫn ở bên ngoài, cứ không có ý định gặp sao?” Hắn cố ý nói rồi lại nhìn ra phía cửa, nói thật, hắn rất mong nhìn thấy cảnh hai người gặp mặt, nhất định sẽ rất đặc sắc.

Lê Duệ Húc buông chiếc bút trong tay xuống, đem thân thể tựa vào ghế da.

“Cho hắn vào.” hắn chỉ lạnh lùng nhìn, đôi mắt màu trà không chút dao động, rất trầm tĩnh.

Vệ Thần khẽ cười nhạt, rốt cuộc cũng thấy a, tình địch gặp mặt, thực sự khiến người xem thích thú.

Hắn lấy điện thoại di động của mình, gọi nội bộ cho thư kí bên ngoài, chuyện cười, hắn là trợ lí tổng tài, cũng đâu phải chân chạy việc.

“Tiêu Ái, mời người ngoài kia vào.” Nói xong, hắn cất điện thoại trong tay đi, ngẩng đầu thấy Lê Duệ Húc đứng gần cửa sổ, trong tay lại cầm điếu xì gà.

“Tôi nói, Húc, tôi nghĩ cả đời anh không thể bỏ thuốc.” Hắn thản nhiên thở dài một hơi, người này, bác sĩ đã nói rất nhiều lần, làm việc nhiều như vậy, cơ thể hắn đã không được tốt, tuy rằng bây giờ nhìn cũng không tệ lắm, dạ dày hắn thực sự không tốt. Tiếp tục như vậy, hắn cũng nên chuẩn bị cho tên kia một chiếc quan tài đi.

Bàn tay Lê Duệ Húc dừng lại giữa không trung, đem điếu xì gà trong tay bóp nát, hắn mở cửa sổ ra, một làn khói trắng mờ dần trong không khí.

Tiếng gõ cửa truyền tới.

“Tổng tài, Ôn tiên sinh đã tới.” Bên ngoài có tiếng của nữ thư kí vọng lại, có chút khẩn trương, Vệ Thần nhíu mày, gương mặt hắn lớn lên rất ôn nhu a, nên cô thư kí kia không thể sợ hắn mà chỉ có thể sợ tên kia.

“Húc, cậu nên cười nhiều hơn a, nếu không sau này cậu sẽ dọa con mình chạy mất đó, nhà người khác thì không sao, nhưng con cậu, cậu không muốn nó vừa nhìn thấy cậu đã bật khóc chứ, cho nên, cậu nên cười nhiều hơn.”

Chương 24:

Trẻ con? Lê Duệ Húc cười lạnh một tiếng, hắn cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ qua mình sẽ có con a, con của hắn chỉ có thể do một người sinh, có hay không đối với hắn, không sao cả, xem ra, con hắn không thể nào tồn tại rồi.

“Quên đi, tốt nhất cậu đừng có cười.” Vệ Thần vỗ vỗ trán mình, người này ngoài cười nhưng trong không cười, vẫn là quên đi, nếu mà cười như thế này, cũng không chỉ dọa trẻ con mà là hù chết đó.

Âm thành mở cửa truyền tới.

Nữ thư kí nhìn thoáng qua ba soái ca trong phòng, sau đó cũng không dám nhìn lung tung nữa, tổng tài cả bọn họ thật u tối, đẹp thì cực đẹp, nhưng người đàn ông như vậy, không phải những cô gái bình thường có thể chọc tới được.

Cô vội vàng ra ngoài đóng cửa lại, nơi đó là thế giới của đàn ông, thế giới của cô là bên ngoài, thực sự là muốn nghe trộm a, cood đau khổ ngồi vào vị trí của mình, ngoại trừ cố gắng làm tốt công việc của mình, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ sẽ dùng sắc để cậu dẫn tổng tài của mình.

Kì thực không phải là không nghĩ tới, nhưng lại không dám, dù sao một người đàn ông có điều kiện tốt như vậy,  tất cả chỉ là mơ mộng, đâu có thể xảy ra, nhìn gương măt lúc nào cũng lạnh của người đàn ông này, cô thực sự sợ.

Cho nên, cô vẫn là cố gắng làm tốt công việc của mình, cô gái nào làm người yêu của tổng tài sẽ thực vất vả, nhưng nếu tổng tài yêu sẽ thế nào nhỉ, cô khẽ mím môi, có chút tò mò, cũng có chút chờ mong. Mọi chuyện đã được chứng minh sau đó không lâu.

Người nào yêu tổng tài sẽ thật đáng thương, mà người nào bị tổng tài yêu cũng sẽ rất đáng thương đi.

Cửa đóng lại, Ôn Vũ Nhiên đưa mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đứng trước mặt, gương mặt thật lạnh lùng, cảm giác như đang nhìn kẻ thù, trực giác rõ ràng, môi mỏng mím chặt, khóe mắt  căng thẳng nhìn hắn, người này không hề dễ nói chuện, cũng không phải một người hay cười.

“Xin chào, tôi là Ôn Vũ Nhiên.” Hắn lễ phép đưa tay mình ra, cho dù cần phải van xin, thái độ của hắn cũng không thể thấp kém, tay Lê Duệ Húc luôn đặt ở trong túi quần, hắn chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, đôi măt màu trà lại lạnh thêm, nhìn bàn tay đưa tay trước mặt mình, bàn tay hắn nắm chặt, lông mày nhíu chặt, một lúc sua, hắn mới đưa tay mình ra, nắm chặt.

“Lê Duệ Húc.” Hắn chỉ nói ba chữ, mà ba chữ kia cũng đã thể hiện hết tất cả, đây là địa bàn của hắn, cũng là vương quốc của hắn, toàn bộ quy tắc là do hắn đưa ra.

Nụ cười trên mặt Vũ Nhiên khẽ cứng lại, hắn cố gắng duy trì sự ôn hòa, Lê Duệ Húc buông tay, Vũ Nhiên cũng đưa ay về, thở dài, người đàn ông này, đến bắt tay cũng dùng lực như vậy sao?

Lê Duệ Húc đúng là danh bất hư truyền, so với lời đồn đại hắn còn khó động vào hơn.

“Tôi nghĩ, Lê tiên sinh đã biết ý đồ của tôi khi tới đây, vậy tôi cũng không nói thêm gì nữa, đây là kế hoạch của Ôn thị, mời anh xem, tin tưởng quý công ty, nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.” Hắn đưa ra bản kế hoạch của chính mình, mấy ngày vừa rồi hắn toàn tâm làm, phía sau gọng kính, mắt của hắn lộ chút tơ máu.

Lê Duệ Húc nhận lấy, ngồi ở một bên lật xem, đúng là hết sức tỉ mỉ, đối với người làm ăn mà nói, một một ý đều có lợi đối với hắn, nếu kí hợp đồng này, chẳng khác nào hắn nắm giữ 10% cổ phần của Ôn thị, lại không có chút hao tổn nào.

Hắn là một thương nhân, tự nhiên biết cái gì có lợi, chỉ là.

Chương 25:

Hắn ném tập tài liệu sang một bên, thật xin lỗi, cái hắn muốn không phải cái này.

“Không biết Lê tiên sinh có chỗ nào không hài lòng? Chúng ta có thể bàn lại.” Ôn Vũ Nhiên không nói rõ, nhưng hắn và Lê Duệ Húc đều hiểu rõ, ý tứ trong lời nói. Hắn muốn rất nhiều nhưng chỉ thản nhiên miết qua môi mình.

Cái hắn muốn không phải thứ đó nên sẽ không có chút hứng thú. Coi như đem Ôn thị dâng lên cho hắn, hắn cũng sẽ không thèm nhìn.

Vệ Thần lắc đầu, rốt cục cũng bắt đầu rồi.

“Hai người tiếp tục bàn bạc, tôi có việc ra ngoài trước.” Vệ Thần biết nơi này không cần hắn, hắn mở cửa, đứng ở cửa, nhẹ nhàng thở dài, cảm giác trái tim có chút nặng nề.

Có lẽ là rất nặng nề, hắn cười khổ, hắn là phó tổng thực sự rất mệt, chẳng những phải lo sức khỏe của người lãnh đạo, công việc, hiện tại còn phải lo chuyện tình cảm của hắn nữa, có phó tổng nào lại mệt như hắn không? Hắn đi nhanh về phía trước, lại bất giác nhìn thoáng qua ban công, hai người đàn ông ở giữa chiến trường, bất luận kẻ nào cũng không thể tiến vào, nếu không sẽ chết vô cùng thảm.

Không khó nặng nền bao trùm phòng làm việc, đôi mắt Lê Duệ Húc vẫn lạnh như băng, mà ý cười trên mặt Vũ Nhiên đã mất từ lâu, Vũ Nhiên không rõ, hắn còn muốn cái gì,  chỉ cần hắn nói, cho dù là gì, nhất định Vũ Nhiên cũng sẽ đáp ứng, hắn chính là điểm mấu chốt, nếu không được, Ôn thị có muốn gây dựng lại cũng rất khó khắn.

Lê Duệ Húc ngồi trên bàn làm việc, hắn dựa vào ghế da.

Ngón tay Duệ Húc nhẹ nhàng đạp trên viên đá cẩm thạch lớn trên bàn, thật lâu, khiến Ôn Vũ Nhiên cảm giác âm thanh này sắp khiến mình bị nghẹt thở, Lê Duệ Húc đứng lên một lần nữa, hắn cầm bản kế hoạch kia trên tay.

Ôn Vũ NHiên nhìn bản kế hoạch trên tay Duệ Húc, ánh mắt u ám, hắn là muốn từ chối sao?

“Tôi không từ chối, tôi chỉ muốn bàn bạc với anh một ý khác.” ánh mắt hắn đang suy nghĩ điều gì, hai người đàn ông đối diện, thân thể cao như nhau, khí thế giống nhau, ngoại trừ Lê Duệ Húc lạnh lùng vô tình hơn một chút.

“Ý anh là ?” Ôn Vũ Nhiên nghe thấy, trong mắt có chút cảnh giác. Dường như giữa họ, ngoài công việc thì không có gì để bàn bạc mà hắn cũng chỉ muốn nói đến công việc mà thôi, nước mắt của mẹ, sự trầm mặc của cha, còn cả gia đình bọn họ cũng khó thở, hắn chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt, hắn không biết mình có thể duy trì bao lâu nữa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s