Người chồng máu lạnh – Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai – Chương 46~50


Chương 46~50

Edit: Ốc Sên

t67

 

Chương 46:

 

Hắn khẽ nhướn nhướn mày, hắn chính là người có lòng tốt, xem đi, Duệ Húc chỉ là một người bạn học với hắn, vậy mà Vệ Thần không những quan tâm đến những chuyện trong công ty còn quan tâm cả cuộc sống của  hắn, cảm giác mình sắp trở thành mẹ già.

 

Lê Duệ Húc khẽ mím môi, đối với lòng tốt của Vệ Thần, hắn cũng không lộ vẻ gì cả.

 

“A, đây là mùi vị gì, thơm quá?” Vệ Thần hít hít vào, sợ mình nhầm, bụng hắn không ngừng kêu lên, mùi vị này giống như mùi thức ăn, hắn vội đứng lên, Lê Duệ Húc tên này không phải ở trong này giấu đồ ngon đi, thật là keo kiệt.

 

Hắn nhìn về phía bên phải, nhìn thấy một bàn đồ ăn, ánh mắt sáng ngời.

 

“Ông trời của tôi, tôi không nhìn lầm đi, cậu thực sự giấu đồ ăn ngon a.” Hắn xoa nhẹ hai mắt của mình, vội vàng đi tới, hắn nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn sắp chảy nước miếng, nhưng không biết bắt đầu như thế nào, cũng không biết nói như thế nào, không có đũa a.

 

Hắn cũng không thể như người cổ dùng tay ăn.

 

Mặc kệ, hắn coi thường ánh mắt muốn giết người của Lệ Duệ Húc, trực tiếp cầm lấy một miếng nhỏ thức ăn, bỏ vào trong miệng, thật ngon quá, tuy hơi kém so với đầu bếp làm, nhưng hương vị cũng rất nhẹ nhàng, cảm giác như gia đình vậy.

 

Hắn liếm liếm đầu ngón tay, còn muốn lấy thêm một miếng thức ăn nữa lại bị chặn lại.

 

Đôi mắt màu trà không hờn không giận nhìn chằm chằm vào Vệ Thần, giống như hắn thiếu mất mình mấy trăm vạn.

 

“Húc, tôi chỉ ăn có một chút, cậu không cần nhỏ mọn như vậy a?” Hắn còn muốn ăn nữa, nhưng ánh mắt đối diện hắn càng ngày càng lạnh, hắn cúi đầu xuống, tốt lắm, hắn biết rồi, hắn chịu thua, chờ tên này ăn trước a, biết đâu hắn ăn còn dư lại a? Cậu chủ tịch a.

 

Duệ Húc hắn khi nào thì nhỏ mọn như vậy, chỉ là một bữa cơm, cần phải như thế sao? Tiền của Duệ Húc đưa cho, hắn tiêu kiếp này, kiếp sau sau nữa, cũng chưa chắc xài hết, khóe miệng hắn khẽ trùng xuống, hắn thực sự không có tiền đồ, quay lưng lại lần nữa liếm liếm đầu ngón tay của mình.

 

Mùi vị này thực sự rất thơm, hắn đang đói có thể ăn hết cả bàn thức ăn này.

 

Một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, không phải tiếng giày cao gót, rất nhẹ, có chút lãnh đạm, hắn xoay người, thấy một cô gái, một cô gái trẻ tuổi.

 

Chờ chút,, trong nhà Húc làm sao lại có một cô gái, không đúng, trong nhà hắn sao có thể xuất hiện một cô gái, đây là người giúp việc, coi như là người giúp việc làm việc theo giờ, hắn nghiêng nghiêng mặt mình, ngón tay xanh đưa lên cằm, không ngừng đánh giá cô gái này.

 

Cô gái này thoạt nhìn rất trẻ, gương mặt nhỏ nhắn không có chút son phấn, ngũ quan cũng không được tính là xinh đẹp, nhưng thập phần thanh tú, hình dáng cũng rất bình thường, vừa nhìn là biết mới một cô gái mới gia nhập vào xã hội, đơn thuần dễ bị lừa, mắt của cô như cánh bướm nhẹ nhàng chớp, thực dễ dàng nhìn ra cô ấy đang nghĩ cái gì.

 

Tuyệt đối là một tiểu bạch thỏ.

 

Một tiểu bạch thỏ sao lại ở trong phòng của con sói hoang dã này chứ, sẽ không sợ bị hắn làm thịt sao, không dúng, hắn vội vàng phủ định ý nghĩ như vậy, Húc người này, cuộc sống bình thường trừ bỏ công việc với công việc, giống như một tên hòa thượng, trong lòng hắn ngoại trừ người phụ nữ kia, tất cả các cô gái khác đều muốn dính lấy hắn, một người đàn ông vượt trội về mọi mặt, nhưng lại là một người đàn ông si tình hiếm có.

 

Chương 47:

 

Hắn mở to hai mắt, hình ảnh ngẫu nhiên lướt qua mắt hắn. Gương mặt này,  hắn đã gặp ở đâu rồi.

 

Tô Tử Lạc thấy một người đàn ông nhìn mình chằm chằm có chút bất an, sau đó nhìn thoáng qua Lê Duệ Húc đứng bên cạnh, nhìn thấy gương mặt hắn không có chút thay đổi, không hiểu vì sao lại thở dài nhẹ nhõm, dường như người đàn ông này vẫn như cũ.

 

Tay của cô nắm chặt một ít đũa, đi tới trước bàn ăn.

 

“Thực xin lỗi, tôi dùng đồ ăn của anh, tôi nghĩ anh… Anh có thể đói bụng?” Có lẽ là sợ, có lẽ cũng bởi vì không có thói quen, cô luôn luôn cúi đầu mình khi làm gì đó, giọng nói như không được phát ra, may mắn còn có thể bình tĩnh.

 

“Không sao, làm tốt lắm.” Vệ Thần vội vàng phản ứng, ai ya, nói không tốt, một lát ăn không vào liền xong đời, hắn cũng không có trông đợi vào mặt đen Duệ Húc sẽ nói lời hay. Nhưng hắn thực sự không hiểu nổi thân phận của cô gái này.

 

“Cô là…” Hắn thử hỏi, hỏi Lê Duệ Húc, chi bằng hỏi đương sự còn hơn.

 

Lúc này Tô Tử Lạc mới ngẩng đầu lên, trong mắt như có làn nước, trong suốt, Vệ Thần lặng người đi, đôi mắt cô gái này  rất xinh đẹp, thật đúng là bảo vật quý giá, không biết có người nào đó đem bảo vật thành một tảng đá, hắn đưa mắt liếc nhìn Lê Duệ Húc.

 

Lông mày Lê Duệ Húc nhíu chặt, cuối cùng ngồi trước bàn, cầm lên đôi đũa, có chút không quen. Hắn đã lâu không dùng qua đũa.

 

Vệ Thần rõ ràng hận nghiến răng nghiến lợi, vẫn cố gắng nở nụ cười, chỉ sợ mình sẽ biến thành bộ dạng đáng sợ dọa cô gái này.

 

Tử Lạc lui ra phía sau, nhìn Lê Duệ Húc đang ăn những món ăn mình làm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, có lẽ cô làm không tốt lắm nhưng cũng không có làm sai.

 

“Tôi là Tô Tử Lạc.” Cô thản nhiên cười, khóe môi lại khẽ mím, không biết nói sao về thân phận của mình, cô là vợ của Lê Duệ Húc, nhưng cô ngoài cái tên của chồng cô, cái gì cũng đều không biết.

 

“Tô … Tô Tử Lạc…” Miệng Vệ Thần mở lớn đến nỗi có thể nuốt trôi một quả trứng gà, cô nói tên cô là gì, Tô Tử Lạc, có phải là Tô Tử Lạc kia không, ánh mắt khiếp sợ nhìn Lê Duệ Húc. Húc, hắn không phải thực sự làm như vậy chứ?

 

“Húc…” Hắn âm thầm kêu một tiếng, không biết vì cái gì, cảm giác đầu mình có chút đau, da đầu đang run lên.

 

“Tôi đi bưng canh.”  nhìn ra bọn họ đọc được suy nghĩ của mình, Tô Tử Lạc cười yếu ớt, đi về phía phòng bếp, thế giới của Ôn Vũ Nhiên không phải thế giới của cô, còn thế giới của Lê Duệ Húc sẽ là thế giới của cô sao? Cô muốn biết lựa chọn của cô là đúng hay sai, có điểu duy nhất cô biết, cô không thể quay đầu lại.

 

Cô vươn ngón tay vỗ về chiếc nhẫn, kỳ thật chỉ là như thế thối.

 

Hắn kết hôn, cô cũng kết hôn.

 

Cô cẩn thân bưng canh lên, đặt trên bàn, bát canh mới nấu có mùi hương rất dễ chịu, cũng rất nóng, nên cô có thể ở bếp ngây ngốc một chút, bọn họ cũng có nhiều thời gian một chút để nói chuyện, ví dụ như nói về cô.

 

Không phải không tò mò, hắn sẽ nói chuyện này như thế nào, cũng không phải không muốn biết, nhưng cô hiểu được, cô chỉ có thể chấp nhận mọi thứ, chấp nhận cả thân phận mới của mình.

 

Cô dựa vào bên tường, tưởng thật sạch sẽ, không có mùi khói dầu, cô xoay người, không biết vì sao trong mắt hiện lên tia cô đơn không ai nhìn thấy.

 

Chương 48:

 

Bên tai mơ hồ, vang lên một giai điệu quan thuộc, cứ như thế truyền tới tai cô.

 

Vì anh mà bi thương, vì anh mà bi lụy khiến mọi thứ không còn hoàn mĩ như trước

 

Anh đem tình yêu trao cho người khác có khi nào sẽ hối hận không

 

Có thể cầu xin em cho anh một cơ hội để sửa chữa

 

Anh đem tình yêu trao cho ai có khi nào tình yêu đó trở thành gánh nặng
Yêu anh nên đau đớn mà anh nào biết,  chỉ vì anh giờ đang vui bên ai kia

 

Nữ: Anh lạnh lùng làm tim em đau nhói

 

Anh lạnh lùng làm tim em đau nhói

 

Nam: Tổn thương như vậy thì thà tự lừa dối bản thân

 

Cuối cùng tự lừa dối chính mình khiến tâm hồn chai sạn

 

Anh đem tình yêu trao ai – Vương Cường Ft Long Mai Tử

 

Anh đi dứt khoát dù em có rơi lệ

 

Không thể quên được anh nên ngậm ngùi đau thương

 

Bên ngoài, Vệ Thần không thể tiêu hóa nổi tin tức này. Hẳn chỉ chỉ vào trong phòng bếp.

 

Tại sao cô ấy lại ở chỗ này, đương nhiên hắn chỉ cô gái kia, cô gái bên trong bếp, Tô Tử Lạc.

 

Lê Duệ Húc vẫn bình thường ăn đồ ăn trên bàn, ăn thật ngon, mùi vị này, rất nhẹ, cũng rất độc đáo, không thể không nói, hắn có thể cưới một cô gái có thể dùng, hắn không gạt bỏ mấy thứ này, coi như là đầu bếp làm, chỉ cần có thể ăn là tốt.

 

“Anh còn ăn?” Vệ Thần trừng mắt, ngồi đối diện Lê Duệ Húc, gắt gao trừng mắt nhìn, hận không thể khoét trên người hắn hai cái lỗ.

 

Lê Duệ Húc không thèm liếc mắt, ngay từ đầu đã coi hắn như không khí, hắn thuận tay cầm đôi đũa ném qua.

 

Khóe mắt mở lớn, “lê Duệ Húc, anh định giết ta a.” Vệ Thần đưa tay, nắm chặt đôi đũa, nếu không. Đôi đũa kia sẽ bay thằng vào mặt hắn.

 

Hắn cầm đôi đũa trên tay, dùng sức gõ gõ trên bàn, nhìn Lê Duệ Húc ăn thức ăn rất ngon miêng, lập tức ánh mắt đỏ lên, tên chết tiệt này, cũng không biết là phải nhường khách sao, bọn họ là một đôi bạn thân a, khi đó đã giống như là anh em vậy, ở công ty là câp trên cùng cấp dưới, trong cuộc sống là bạn tốt.

 

Hắn gắp một chút thức ăn, nhét vào trong miêng, dùng sức nhai.

 

“Tôi nói Húc, anh vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi, Tô Tử Lạc kia sao lại ở đây, Tề Trữ San không phải đã cùng kết Vũ Nhiên kết hôn, anh còn làm như vậy để làm gì?” Hắn nuốt đồ ăn trong miêng, đầu không ngừng suy nghĩ, khác hắn với dáng vẻ tao nhã khi ăn của Lê Duệ Húc, bộ dáng hắn giống như quỷ đói đầu thai.

 

“Cô ây?” Môi Duệ Húc khẽ mím, giọng nói thản nhiên. “Cô ấy hiện tại là vợ của tôi, chúng ta đã kết hôn, mới hôm qua.” Giọng nói của hắn rất bình thản, giống như là nói một câu chuyện không liên quan tới hắn.

 

‘Kết hôn. Anh nói cái gì, anh kết hôn cùng Tô Tử Lạc… Tôi…”

 

Vệ Thần giống như phát điên, lập tức đứng lên, cũng quên trong miệng mình đầy thức ăn, hắn rất kích động, thiếu chút nữa nghẹn chết chính mình.

 

Hắn  không ngừng vỗ lồng ngực mình, Lê Duệ Húc đưa mắt nhìn thoáng qua hắn, tiếp tục gặp đồ ăn đưa vào miệng, mọi cử động của hắn đều tao nhã nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân cũng rất nhịp nhàng, ánh mắt lãnh đạm, nhưng mị lực hút người là mười phần, cho dù ở bất cứ đâu cũng như thế, thấy được, hắn đã được giạy giỗ rất tốt.

 

Chương 49:

 

“Nước… Tôi muốn uống nước…”  Mặt Vệ Thần đỏ lên, thật sự hắn nghẹn sắp chết rồi, ánh mắt hắn đột nhiên sáng ngời. Hắn muốn nước, nước liền ở trước mặt hắn, nước này đúng là sinh mệnh của hắn a. Hắn không nói gì, bưng lên uống, không quan tâm mình cầm một cốc nước hay là chậu nước, hắn ùng ục ùng ục uống, tiếng uống nước không ngừng truyền tới. Uống xong. Hắn lau miệng.

 

“Lê Duệ Húc, có phải cậu ước tôi chết hay không? Tôi chết đi, ai sẽ làm trâu làm ngựa cho câu?” Vệ Thần chật vật nói xong, trên tay vẫn cầm chiếc chậu.

 

“Không phải cậu còn chưa chết hay sao?” Lê Duệ Húc buông đôi đũa trong tay xuống, thản nhiên nhìn bộ dáng của Vệ Thần, vẻ mặt vẫn như cũ, không có nửa phần cười đùa, người này thực sự thiếu tế bào hài hước.

 

“Nếu cậu chết, tôi sẽ mua một phần đất tốt nhất cho cậu, mỗi năm sẽ tặng cho cậu một bó hoa cúc.” Hắn nói xong, dừng khăn ăn lâu sạch miệng, tiền hắn không thiếu, chỉ cần tên Vệ Thần kia đi gặp thượng đế, hắn nhất định sẽ làm vậy.

 

“Lê Duệ Húc, cậu.” Hai mắt Vệ Thần trừng lớn, đây là bạn xấu, sao hắn có thể trở thành bạn tốt với người kia chứ, thật là hỏng tám kiếp mà.

 

Tiếng bước chân truyền tới, Vệ Thần chỉ có thể hít một hơi thật sâu, nơi này còn có người khác, hắn cũng không muốn dọa chị dâu vừa mới đến.

 

“Chị dâu, tôi muốn biết, cái kia, tại sao khó uống như vậy?” Khuôn mặt hắn nhăn lại, đây là nước sao, sao lại khó uống như vậy.

 

Một tiếng chị dâu, khiến cho Tử Lạc lặng người đi một chút, hóa ra, bọn họ nói tới cô, cô nhìn nhìn chậu nhỏ trong tay hắn. Môi khẽ nhúc nhích, lại không biết có nên nói cho hắn biết hay không, cô lại cúi đầu, nhìn người đàn ông ngồi trên ghế, ánh mắt hắn luôn nhìn tới bát canh trong tay cô, chưa từng chớp mắt, cô vội vàng đem canh đặt trên bàn.  Sau đó ngẩng đầu nhìn Vệ Thần, hắn không nên biết thì hơn.

 

“Cái kia là nước ta vừa lau bàn…” Cô còn chưa nói hết, Vệ Thần đã ôm chậu lập tức chạy vào phòng vệ sinh.

 

Tử Lạc nghe tiếng cửa mở, mắt khẽ chớp, cô lúc này quay lại nhìn người đàn ông đang ngồi kia, rõ ràng ánh mắt của hắn không có chút cảm xúc, có thể nói là lạnh như băng, vì sao cô lại có cảm giác hắn đang đánh giá cái gì, phát hiện cái gì.

 

Cô ngồi xuống, không tự nhiên cầm chiếc bát nhỏ, cô rất ít khi ngồi ăn cùng đàn ông, chỉ có Ôn Vũ Nhiên, dù Lê Duệ Húc là chồng của cô, cảm giác vẫn rất xa lạ.

 

Cô cầm một chiếc bát nhỏ, múc một ít canh, đặt trước mặt Lê Duệ Húc, nhất thời không biết nói gì, ánh mắt của hắn khiến cô không biết phải làm sao.

 

Cô hít hít một hơi, không biế có phải hắn đang trách cô hay không, trách cô không nên tự tiện như vậy, lại động tới đồ đạc của hắn, nói là vợ của hắn, kì thực với cô mà nói, cô chính là khách ở tạm nơi đây.

 

Lê Duệ Húc thu ánh mắt về, bưng bát canh lên uống, động tác vẫn tùy ý như vậy, có lẽ động tác hắn rất nhanh, nhưng trời sinh hắn khí chất cao quý, dù có thế nào vẫn lộ vẻ quý tộc.

 

Chương 50:

 

Hắn bất ngờ ngẩng đầu, thấy được chiếc nhẫn trên ngón tay Tử Lạc, cái kia vốn không nên ở trên ngón tay cô, chiếc nhẫn này lại thuộc về cô, vợ của hắn.

 

Tử Lạc cũng vô tình nhìn chiếc nhẫn chứng minh cho hôn nhân của cô trên ngón tay,  chiếc nhẫn từ ngón áp út đã được đeo sang ngón giữa, cô nghe nói, ngón áp út gần trái tim nhất, cho nên nhẫn mới đeo vào ngón áp út, cũng chứng minh hắn đã có một cô gái ở trong lòng.

 

Tử Lạc cúi đầu, trong mắt hiện lên sự chua sót, trên đời này, có ai sẽ để cô ở trong lòng.

 

Còn nhỏ đối với cha mẹ, cô là gánh nặng, lớn lên lại là gánh nặng của Ôn Vũ Nhiên, bây giờ không phải lại là.

 

Người đàn ông này…

 

Trên bàn sự im lặng bao trùm, hắn ăn canh cũng không tạo tiếng động, Tử Lạc lại mất tự nhiên, bây giờ hắn đem tất cả mọi thứ trở thành không khí, hắn chỉ cần thức ăn mà thôi.

 

“Chiếc nhẫn này do anh thiết kế sao?” Tử Lạc ngẩng đầu, ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn, lại hỏi hắn một vấn đề hắn không trả lời, có lẽ hắn không muốn đem cô để trong lòng, mà cô đã có một người ở nơi cao nhất trong lòng, người này và cô dường như không có cách nào để thay đổi.

 

“Đúng, làm sao cô biết?” Lê Duệ Húc ngừng ăn, thản nhiên nhìn cô, không có cảm giác bị đè nén, có lẽ chuyện đối với hắn mà nói, đều không đáng để nhắc tới, bé nhỏ không đáng kể.

 

“Em đã nhìn thấy trong sách.” Tử Lạc nở nụ cười, nụ cười trong sáng thanh khiết, cô đã từng nhìn thấy, cô cũng chưa nói cho hắn biết, khi nhìn thấy cô đã rất kinh ngạc, bây giờ sự kinh ngạc này đang ở trên ngón tay của cô, thực sự có điểm hoài niệm nói không nên lời.

 

Lê Duệ Húc đứng lên, thân thể cao lớn giống như núi, có cảm giác áp bức mãnh liệt, Tử Lạc cảm giác mình bị một bóng ma bao phủ, rất muốn xoay người chạy đi.

 

“Một lúc nữa sẽ có người giúp việc tới quét dọn phòng, cũng có người tự đưa cơm tới đây, cô có thể không ăn, phong bếp cô có thể dùng.” hắn thản nhiên nói hai câu, cho đến khi bóng ma trước mặt Tử Lạc biến mất, người đàn ông kia cũng đã ra khỏi cửa, có chút vô tình, có chút cự tuyệt, lòng cô căng thẳng, cảm giác trống trải.

 

Tiếng bước chân vang lên, Vệ Thần giống như vừa mất nửa cái mạng, khuôn mặt tái nhợt, tựa vào tường nhà vệ sinh, hắn thật sự sắp mất mạng rồi, nhớ tới thứ nước hắn uống vào, hắn còn uống nhiều như vậy. Trong miệng hắn lại có cảm giác rất khó chịu.

 

“Lê Duệ Húc cứu mạng….” hắn uể oải nói. Một cốc nước đặt trước mặt hắn, lần này là cốc chứ không phải chậy, hắn lúc này mới nhận lấy, xác định đây không phải là nước lau bàn mới yên tâm uống.

 

“A.. Sống…” Hắn than một tiếng. Cầm chiếc cốc lắc lắc một chút, Lê Duệ Húc khi nào lại tốt như vậy, người đàn ông này lạnh lùng muốn chết, hắn có chết khát trước mặt anh ta, cùng lắm sẽ bị anh ta đá một cước, xem hắn đã chết hay chưa.

 

Hắn ngẩng đầu lên, người hắn nhìn thấy không phải Lê Duệ Húc, mà là Tô Tử Lạc.

 

“Ha ha, chị dâu, cảm ơn nước của chị.” hắn cung kính đưa cốc nước lên, mắt híp híp cười, thực ra tim của hắn đang rất lạnh, cô gái này đã cưới Lê Duệ Húc , cuộc sống sau này của cô, thật sự….

 

Advertisements

3 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai – Chương 46~50

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s