Người chồng máu lạnh – Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai – Chương 66~70


Chương 66~70

Edit: Ốc Sên

Chúc cả nhà tuần mới vui vẻ ❤

my_heart_belongs_to_me_by_tomatokis

Chương 66:

“Bà Lê, chuyện vừa rồi, có lẽ, anh sẽ xem xét.” hắn chậm rãi nói, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, nói rõ từng chữ, giọng nói mạnh mẽ giống như tiếng tim đập của hắn.

Phịch một tiếng, túi đồ trong tay Tô Lạc rơi xuống lần nữa, nhịp tim của cô cũng như hơi thở, có chút rối loạn.

Lê Duệ Húc buông chiếc cằm nhỏ nhắn ra, cúi đầu, môi khẽ mím lại, bởi vì chiếc áo con màu trắng của cô lại rơi ra ngoài, thậm chí lại rơi ngay trên giày của hắn, hắn xoay người, khóe môi khẽ cong lên, có lẽ chính hắn cũng không biết, tâm tình hắn bây giờ so với lúc vừa trở về đã tốt hơn rất nhiều, không thể không nói, hắn có chút hảo cảm với cô gái có bộ dạng ngơ ngác này. Chỉ là rất nhanh, sắc mặt hắn lại lạnh lẽo trở lại.

Đôi mắt màu trà thoáng nét âm u, quá lạnh.

Phía sau hắn là tiếng đóng cửa vội vàng, dường như mặt đất cũng rung lên, bước chân hắn dừng lại, môi mỏng khẽ mím, sau đó đi tới phòng mình.

Tô Lạc vội ngồi xuống, đem quần áo con nhét trở lại túi, mặt cô sắp bị luộc chín rồi.

Động tác của cô đột nhiên dừng lại, ngón tay rủn rẩy rớt xuống, vừa rồi hắn nói gì.

Có thể xem xét… Câu nói kia của cô, nếu tôi hết mình vì anh, anh cũng sẽ như thế với tôi sao.

Cô ngây người một hồi lâu, không biết mình đã hít thở như thế nào, tay cô sờ mặt mình, vẫn cảm giác được độ ấm hắn lưu lại. Thực sự rất ấm, cô cúi đầu, nhẹ nhàng cắn môi, không thể không nói, một động tác đơn giản của người đàn ông đó lại khiến  trái tim cô rộn ràng.

Nhẹ nhàng thở ra, cô đứng lên, gương mặt đã bớt đỏ,  cô cũng qua tuổi nằm mơ, qua tuổi ảo tưởng, cô vẫn luôn biết. Cô chỉ là một người khách qua đường trong cuộc sống của hắn, mà hắn cũng chỉ là một người đi đường trong cuộc đời cô.

Cô đem quần áo treo lên, rất gọn gàng, tủ quần áo quá lớn, quần áo của cô lại đơn giản và ít, quả nhiên không hợp nhau.

Cô lấy lại tinh thần, chuẩn bị đi xuống tầng nấu ăn cho người kia, khi cô mở cửa, cả người sững lại, tay cô đặt trên lồng ngực, rất kì quái, khi cô trở về, nơi này rất đau đến nỗi không muốn sống, nhưng bây giờ cảm giác đó đã mất đi rất nhiều.

Cô nhắm mắt lại, đôi môi khẽ cong, cô nghĩ tương lai cô sẽ tốt hơn. Cô sẽ quên, nhất định sẽ quên.

Cô đi xuống tầng, đi tới phòng bếp, đúng như những gì Lê Duệ Húc nói, nơi này trừ thời gian người giúp việc tới làm, cũng rất ít có khách tới và từ khi cô bắt đầu nấu ăn ở đây, người đưa thức ăn sẵn từ bên ngoài cũng không có tới.

Chương 67:

Có phải hắn có chủ ý, mời cô làm đầu bếp riêng của nhà hắn

Đi vào trong phòng bếp, cô đeo tạp dề lên, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, sau đó mở tủ lạnh, tủ lạnh lại đầy thức ăn.

“Này… Lê sinh sôi,” cô tự nói với mình, vốn tưởng rằng không có ai ở đó, nhưng trong không gian lại vang lên một giọng nói.

“Ừ.” Một chữ ừ thản nhiên, cũng khiến cô giật mình xoay người, không biết Lê Duệ Húc đứng ở cửa từ khi nào, giống như một hồn ma vậy, nói đến là đến, nói đi là đi.

“Em có vấn đề gì sao?” Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt màu trà có chút buông thả, thiếu đi vẻ lạnh lùng lãnh khốc thường ngày, lúc này mới có chút giống con người a. Một người đàn ông bình thường.

Tô Lạc suýt nữa làm rơi đồ ăn xuống, cô trừng mắt nhìn Lê Duệ Húc một cái, sao tự nhiên lại xuất iện ở đây chứ, dọa chết cô rồi.

“Bà lê, không phải em đang gọi tôi sao? Ánh mắt của em là ý gì vậy?” hai tay hắn vòng trước ngực dựa vào cửa, đối với sự lên án trong mắt cô gái này, hắn có chút khó hiểu. Cô gái này quả nhiên là người khó lý giải.

“Vì sao anh tới đây mà không nói gì?” Tô Lạc đặt đồ ăn lên bàn, hắn tới thật ngoài ý muốn.

“Nơi này là nhà của anh, anh nghĩ anh đi đâu cũng được.” hiếm thấy, hắn lại nói nhiều như vậy. Cô nên cảm thấy vinh dự và may mắn mới đúng, chẳng lẽ cô lúc nào cũng muốn nhìn thấy sự lạnh lẽo của hắn, sau đó giống như một tượng gỗ, hắn còn không muốn mệt mỏi như vậy.

Tô Lạc hít một hơi thật sâu, có lẽ vì nguyên nhân vừa rồi, cũng bởi vì bọn họ ở chung cũng chưa được lâu lắm, phải chăng, người đàn ông này cũng không khó sống chung như vậy, cho nên sự sợ hãi và bài xích đối với hắn cũng giảm đi rất nhiều.

Cô cất lại một phần thức ăn vào trong tủ lạnh, ” Chúng ta ăn không hết.”  bọn họ chỉ có hai người, làm sao có thể ăn hết nhiều đồ ăn như vậy, cho dù là heo cũng không thể, mặc dù là có tủ lạnh, nhưng để quá lâu cũng không tốt.

“Ăn không hết bỏ đi là được.” Lê Duệ Húc đứng thẳng người, đi tới ghế sa lon, cô cứ việc bỏ đi, tiền hắn nhiều, ném nhiều, ném ít hắn cũng không đau lòng.

Tô Lạc nghe xong câu nói vô tâm đó thì đáy lòng có chút đau, có phải cái gì hắn cũng có thể bỏ đi không, đồ ăn, con người, cũng có thể sao?

Trong lúc này, cô có một cảm giác rất xúc động, đến cuối cùng, cô vẫn quên rằng, bọn họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi, bỏ hay không bỏ có gì khác nhau.

Cô bắt đầu trầm mặc, dường như xung quanh mình không có ai.

Lê Duệ Húc ngồi trên ghế sa lon, vắt chân lên, cầm lấy điều khiển từ xa, mở ti vi, ngoài ý muốn, hắn nhắm mắt lại, nghe âm thanh truyền từ phòng bếp ra, đinh đinh đang đang, đã bao lâu rồi, hắn không nghe thấy âm thanh này, vài năm.

Hắn đưa lưng tựa vào ghế sa lon mềm mại, nhắm mắt, lúc này, hắn thiếu đi sự lạnh lùng, có nhiều hơn chút sự mệt mỏi buông lỏng, cho dù là máy móc cũng sẽ có lúc hỏng, huống chi hắn là con người, bỏ xuống thân phận tổng tài tập đoàn Húc Nhật, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, hắn xoa xoa hai bên ấn đường, môi mỏng khẽ mím, có chút không vui.

Chương 68:

Không biết qua bao lâu, khi hắn ngửi thấy mùi thức ăn, mới mở mắt ra, một vài món ăn, màu sắc thoạt nhìn rất vừa mắt, hắn biết mùi vị cũng rất tuyệt.

Hắn cầm đôi đũa, hiện tại đã có chút quen tay, dù sao cũng là người Trung Quốc nên học cách sử dụng đũa, hắn gắp một miếng cho vào miệng, ở môi có vị cá, thật ngon, có lẽ những món này không có gì mới, nhưng lại vẫn ngon miệng.

Tô Lạc xới hai bát cơm, một bát cho hắn, một bát cho cô, cô buồn bực ăn bát cơm của mình, không có thoải mái như hắn, đột nhiên, một đôi đũa xuất hiện trước mặt cô, sau đó một miếng thịt đặt trong bát cô.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trang của người đàn ông, “Ăn cơm,” hắn nói một tiếng, sau đó mới gắp đồ ăn lên bát mình, ngoài áy náy, hắn cũng bắt đầu nhớ rằng hắn có một người vợ, chẳng trách cô ít thịt như vậy, ngay cả ngực cũng không có, chỉ ăn có như vậy, cô có thể béo sao?

“Cám ơn.” Tô Lạc nhợt nhạt cười, một nụ cười đơn thuần, lại khiến Lê Duệ Húc hừ lạnh một tiếng, hắn lại cầm đũa gặp một núi đồ ăn đặt vào bát cô, sau đó cảnh cáo nhìn cô, dường như đang nói…, nếu cô ăn không hết, Lê tiên sinh tuyệt đối không để cô yên.

“Nhiều lắm.” Tô lạc khẽ nhíu mày, ngày thường cô ăn rất ít, nhiều như vậy, cô ăn sao được. Cô trộm nhìn Lê Duệ Húc, hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, trong mắt không có sự thảo hiệp, làm cô hoàn toàn hiểu rõ.

Cô không cự tuyệt nổi, chỉ có thể ăn hết, cố gắng ăn hết.

Nhìn thấy cô ăn từng miếng thức ăn trong bát, Lê Duệ Húc cảm thấy chính mình hôm nay đặc biệt ăn rất ngon, có thể vì cô gái này nên hắn ăn ngon hơn mọi ngày, hắn thường ăn những bữa tiếc lớn ở khách sạn, bây giờ lại bị những món ăn đơn giản này mê hoặc, cô gái này hẳn là có cảm giác rất hạnh phúc mới đúng, Lê Duệ Húc hắn sẽ rất ít khi vì con gái mà mua thức ăn, dù phần lớn là hắn ăn.

“Tô Tử Lạc.” Lê Duệ Húc buông đôi đũa trong tay xuống, nhìn cô.

Tô Lạc ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn lại, hắn sao thế.

“Tô Tử Lạc, công việc kia bỏ đi, nếu em muốn đi làm, tôi giúp em tìm một công việc, tập đoàn Húc Nhật cũng được.” Ngón tay Lê Duệ Húc nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn đeo trên ngón tay giữa, trong mắt có sự kiên trì không được phép thỏa hiệp.

Môi Tô Lạc khẽ mấp máy, cô cúi đầu, nuốt xuống sự chua sót.

“Em biết rồi.” Cô thì thào nói, thanh âm nhẹ nhàng, cô khẽ thở dài. Cô biết, cho dù là không muốn, cô không thể cự tuyệt người đàn ông này.

Cô ăn bát cơm vô vị này, mà hắn giữa không khí như vậy, dường như lạnh lùng hơn, sự thoải mái vừa rồi, sự tiếp cận, giống như bọt biển, chỉ cần khẽ đụng sẽ vỡ tan. Câu Lê tiên sinh, bà Lê cũng trong khoảnh khắc đó cũng tan biến.

Lê Duệ Húc khẽ nhíu mày, không thích cô trầm mặc như vậy, cuối cùng hắn chỉ có thể đẩy chiếc ghế ra, đi nhanh về phía cầu thang lên tầng.

Hắn không biết, khi hắn xoay người trong nháy mắt đó, hắn không có nhìn thấy ánh mắt Tô Lạc hồng lên, cô cố gắng chớp hai mắt, ăn một miếng cơm, cố gắng nhai nuốt, đem chính nước mắt của mình bức trở lại.

Cô cố gắng ăn hết bát cơm vào dạ dày, phát hiện mình đã ăn quá no, bụng có chút khó chịu, cô đưa tay lên xoa bụng, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa đóng chặt.

Cô tự giễu cười, xoay người, vẻ mặt u sầu, bưng bắt đĩa trên bàn, cô cảm thấy mình rất mệt mỏi, mệt mỏi thực sự. Mệt đến không còn chút hơi sức.

Chương 69:

Cô đi lên tầng, đi tới gian phòng của mình, gian phòng kia, hắn vẫn ở trong đó.

Đóng cửa lại, cô nằm lỳ trên giường, không biết vì cái gì, cô có cảm giác đau xót.

Bên ngoài truyền tới tiếng nước, cô mở mắt ra, đứng lên, đi tới bên cửa sổ, nhìn thấy người đàn ông kia bơi trong nước, hắn hình như rất thích bơi lội, mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy, cô ngồi bên cửa sổ, cứ như vậy nhìn, nơi này ngoài trừ hắn ra chỉ có mình cô.

Cô cô đơn, mà cô cũng không biết, hắn cũng cô đơn sao?

Không biết câu nói kia của hắn có tính hay không, nhưng nơi này quả nhiên không xuất hiện một cô gái nào nữa.

Cô cứ như vậy nhìn hắn không chớp mắt, bởi vì ở đây không còn ai ngoài hắn, cô cũng chỉ có thể nhìn hắn hoặc nhìn chính mình, nơi này yên tĩnh khiến cho người khác ngạt thở, cô cũng chỉ nhìn hắn để tìm ra hơi thở.

Có lẽ trái tim cô đã bắt đầu nghẹn thở.

Đôi mắt cô tình cờ nhìn thấy Lê Duệ Húc nổi lên mặt nước, cô thấy được dưới ánh đèn, nước trước ngực hắn rơi xuống hồ, làn da màu đồng trở nên rõ ràng sáng bóng, rất gợi cảm, cô nhẹ nhàng thở dài, sau đó quay lưng, ngón tay đưa nhẹ, bức màn buông xuống. Cái gọi là phi lễ chớ nhìn, hay tại bức màn dày khiến cho cả phòng tối lại, cũng yên tĩnh đi nhiều, giống như chỗ ở trước của cô, chỉ có thể im lặng sống. Cô nằm trên giường, cũng ngẫu nhiên nghĩ tới Ôn Vũ Nhiên, vẻ mặt vẫn có sự yêu thương, nhưng chỉ có yêu, đủ sao?

Cô ngủ mơ màng, cũng nằm mộng, mơ thấy những ngày tháng họ đã ở bên nhau, nhưng đưa tay ra muốn chạm vào, cái gì cũng không có.

Ánh nắng sớm chiếu thẳng vào phòng, rọi lên người cô, cô đưa tay che lấy đôi mắt, không biết có phải đêm qua ngủ quá muộn, cô không có cách nào tỉnh dậy, cô muốn xoay người tiếp tục ngủ, lại bị một trận âm thanh tiếng đập cửa hù dọa. Cô vội vàng ngồi dậy, xoa hai mắt mình, sau đó xuống giường đi mở cửa.

Cửa mở, trước đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ của cô, người đàn ông kia đã mặc quần áo chỉnh tề, hắn có chút khó chịu nhìn chằm chằm áo ngủ trên người Tô Lạc, cũng không biết đã bao nhiêu năm, màu sắc đã phai nhạt, tóc của cô vì ngủ nên có chút rối, ánh mắt mông lung, thỉnh thoảng còn đưa tay dụi mắt, cái miệng nhỏ khẽ mở, còn ngáp một cái, hắn nhìn cô, khóe môi khẽ cong, hình như hắn đã dậy sớm, bởi vì hắn có thói quen làm việc sớm. Cho nên, buổi sáng hắn dậy rất sớm, bây giờ thêm cả thói quen mỗi ngày sẽ ăn bữa sáng cô làm, nghĩ tới hôm nay sẽ không được ăn, hắn có chút không thoải mái, có lẽ vì ba bữa được ăn đầy đủ, gần đây dạ dày hắn rất thoải mái, so với trước có tinh thần để làm việc hơn nhiều.

Lê Duệ Húc buông tay xuống, hắn lắc lắc đầu, tự nhiên đem tay đặt lên mái tóc rối của cô, tuy rằng rất tối, nhưng rất mềm mại, mùi hương của dầu gội, không giống mùi nước hoa của cô gái khác, rất dễ chịu, không gắt mũi.

Chương 70:

Hắn nhẹ nhàng xoa tóc Tô Lạc, động tác mang theo một chút bất lực, dường như không biết làm gì với cô, động tác đơn giản như vậy, lại khiến hai người lặng đi, bọn họ giống như hai người xa lạ ở chung dưới một mái hiên, khi nào lại biến thành thân mật thế này.

Lê Duệ Húc thu hồi tay mình, để ở phía sau lưng, ngón tay hắn mất tự nhiên nắm chặt, ánh mắt hắn tối lại, nhiều năm như vậy, Lê Duệ Húc hắn lần đầu tiên có cảm giác kì quái.

“Bà Lê, em là heo sao? Ngủ nhiều như vậy, em muốn để chồng em đói chết đúng không, sau đó sẽ mang hết giả sản của chồng em đi tìm người đàn ông mới?” Hắn xoay người, đưa tay đút vào túi quần, lời nói trêu đùa cô.

Tô Lạc sửng sốt một hồi lầu mới lấy lại tinh thần, tay cô đặt trên đầu mình, trên tóc vẫn lưu lại hơi ấm của hắn, xung quanh là mùi hương của hắn, mùi hương đơn giản, cô vẫn cho rằng đàn ông dùng nước hoa sẽ rất kì quái, vì sao khi ngửi thấy trên người của hắn, cảm thấy rất tự nhiên, rất cao quý.

“Lê tiên sinh, hiện tại mới năm giờ, ngày hôm qua, mười một giờ đêm anh mới ăn cơm.” Tô Lạc đóng cửa lại, cô như vậy cũng không thể đi ra ngoài, mặc dù nói không còn ai khác, nhưng bộ dạng hiện tại của cô, cảm giác muốn xin lỗi chính mình, cũng xin lỗi hắn.

Cô đóng cửa lại, tựa lưng trên cánh cửa, sau lưng cảm giác lạnh, không hiểu sao cô cảm thấy rất lạnh, một chữ chồng kia của hắn, như một tảng đá lớn, ném thẳng vào tim cô, trái tim cô như bị bật ra.

Nhẹ nhàng thở dài, cô bắt đầu thay quần áo, chịu phận bất hạnh đi làm đầu bếp của Lê tiên sinh kia, cô gái hắn cưới về là một người vợ vô dụng, lại là một đầu bếp hữu dụng.

Đợi khi cô chuẩn bị xong xuôi, cô mới đi xuống tầng, Lê tiên sinh của cô, lúc này đang ngồi đọc báo, hắn chỉ tùy ý lật qua tờ báo, lông mày ngẫu nhiên nhíu chặt lại, lông mày hắn so với Ôn Vũ Nhiên còn dày hơn, không biết có phải cô miêu tả đúng hay không, cô phát hiện, người cô muốn quên, như thế nào lại luôn vô tình xuất hiện trong đầu cô.

“Hôm nay anh muốn ăn cái gì?” Cô dừng bước, hỏi hắn.

Lê Duệ Húc vẫn ngồi yên trên ghế, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Ăn gì cũng được.”

Mấy chữ ngắn ngủi, sau đó lại tập trung vào một đống giấy báo, hết trang này tới trang khác, ngoài ý muốn, cô phát hiện hắn không hề nhìn tới phần giải trí, cho nên tờ báo trong tay hắn thực sự là lãng phí.

Ăn gì cũng được, hắn không khó ăn, trong lòng Tô Lạc lại hiểu thêm về hắn, nhưng cô đã đoán sai rồi, Lê Duệ Húc từ trước đến nay là một người đàn ông hay bắt bẻ cực kì.

“Ồ.” Cô khẽ thốt lên, rồi đi vào trong bếp, thi thoảng có âm thanh cắt thái từ trong phòng bếp truyền ra, bên ngoài có tiếng lật tờ báo, động tác của hai người khiến cho buổi sáng trở nên đặc biệt hơn, cảm giác bình yên, hắn cũng chỉ ở cùng với người xa lạ.

Lê Duệ Húc ăn xong đồ ăn, cầm cặp da lên chuẩn bị xuất phát, cũng không có cái gì cần dặn dò, cũng không có nói gì, đây chính là tính cách của hắn, cô cũng không có tham vọng gì hơn với hắn.

Advertisements

7 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 1: Em đem tình yêu cho ai – Chương 66~70

  1. ôi cái cổ của tui nó dài ra là vì ngày nào cũng xách dép zô đây hóng hết.thanks nàng truyện rất hay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s