Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu


Chương 1~5:

Edit: Ốc Sên

Chào cả nhà, từ giờ ta sẽ post truyên hàng tuần, hiện tại ta vẫn đang bận học hành,hix hix, năm nay ta không có hè, nên một tuần là 5 chương, ngày post là không biết, hì hì…

Quyển 2 ra mắt cả nhà ❤

6-4

Chương 1:

“Vâng.” Tô Tử Lạc ngẩng đầu lên, lại ăn một miếng mì, cô có gì không đúng sao?

“Tô Tử Lạc, của anh đâu,” hắn đưa tay ra, trừng mắt nhìn Tô Lạc, nếu cô không cho hắn ăn, hắn nhất định không để cô yên.

Hắn… Cái gì? Tô Tử Lạc ngốc nghếch nhìn tay hắn, vẫn không hiểu gì, chớp mắt một cái, cô còn chưa kịp phản ứng gì, nhìn hai bàn tay lớn vươn tới, trực tiếp bưng đi bát mì cô vừa ăn được có vài miếng.

Thậm chí Duệ Húc còn lấy luôn đôi đũa trong tay cô, bắt đầu ăn, hắn thực sự rất đói, cô gái này lại không chịu làm cho hắn ăn, căn bản hắn cũng không biết hắn muốn ăn cái gì nữa, chỉ cảm thấy rất đói bụng, cũng không còn gì hắn có thể ăn nữa cả.

Không mất quá nhiều thời gian, một bát mì đã bị hắn ăn sạch, đến canh cũng uống hết sạch.

“Còn nữa không?” Hắn đặt bát xuống, hỏi Tô Lạc, tưng đó sao có thể đủ, mới chỉ có một bát nhỏ, mới chỉ lót được cái bụng của hắn.

Một lúc lâu sau, Tô Lạc mới phản ứng lại. Người đàn ông này đã ăn sạch bát mì của cô, còn hỏi cô còn không. Cô chỉ làm một bát nhỏ. Sao có thể thừa được,  mà bát mì kia là của cô mà.

“Không phải anh nói tôi làm rất khó ăn sao?” Cô cúi đầu, nhìn bàn tay trống trơn, cô cho rằng hắn ghét ăn món cô làm cho nên mới chỉ làm một phần cho mình, cô cứ nghĩ, hắn đã ăn một bữa tiệc lớn, giống như hắn nói, cô làm cái gì, đều khó ăn, chỉ có một mình cô mới có thể ăn.

“Cô nói nhiều ghê,” Lê Duệ Húc vòng hai tay trước ngực nhìn cô, trong ánh mắt màu trà có chút bối rối, cái gì khó ăn, rõ ràng là ăn rất ngon, cô gái này, thực sự không đáng yêu một chút nào cả.

“A…” Tô Lạc đứng lên, ôm vết thương trên đầu đi vào trong bếp, mà Duệ Húc cũng không nhìn thấy khi cô đi qua hắn, đôi môi cô khẽ cười, đúng là một người đàn ông khó chịu, cô bưng ra hai bát mì, vẫn là hương vị đó, lần này đủ cho hắn ăn đi. Cô vừa bưng lên, một bát mì đã bị hắn bưng đi.

Lê Duệ Húc nhìn chằm chằm vết thương trên dầu cô, thật muốn biết cô đang suy nghĩ cái gì, cho hắn là người chết sao, chẳng may bị bỏng, cô có phải lại muốn hắn bỏ tiền thuốc men cho cô?

Tô Lạc đi sau hắn, trong mắt cô vẻ lạnh lùng của hắn đã phai nhạt đi nhiều, cô dường như đã hiểu thêm về người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng này, thực ra trái tim hắn cũng rất dịu dàng.

Lê Duệ Húc ăn mì, nhìn thấy Tô Lạc đứng trước mặt hắn, sau đó, hắn buông đôi đũa trong tay xuống, khó hiểu nhìn cô.

“Cô ăn đi, không cần quan tâm tới tôi,” cô nhìn Duệ Húc mỉm cười, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, kéo tay trái của hắn, ở giữa ngón tay tìm thấy một ít vết thương, cũng không lớn lắm, nhưng nếu nhiễm trùng sẽ rất nguy hiểm. Cô cẩn thận xoa thuốc lên tay hắn, lấy một miếng băng cá nhân dán lại.

Như vậy là tốt rồi, cô đứng lên, cảm giác chóng mặt ập tới, ngồi quá lâu rồi, dù sao cô cũng đang bị thương.

Một cánh tay cường tráng vòng qua hông cô, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cả người dựa vào một thân thể cứng rắn nhưng cũng rất mềm mại, cảm nhận hơi thở có mùi thuốc lá, không hề nồng đậm, cảm giác rất nhẹ nhàng dễ chịu.

Cô mở to mắt, mới phát hiện mình đang ngồi ở một chỗ, trên đùi Lê Duệ Húc, tay hắn gắt gao ôm lấy eo cô, cái tư thế ngồi này thực sự rất ám muội, cô thất thần mất ba mươi giây, sau đó vội vàng muốn đẩy hắn ra, nhưng mà, sức lực bé nhỏ của cô từ đầu tới cuối cũng không có ảnh hưởng gì tới người đàn ông kia. Cánh tay hắn vẫn đặt trên tấm lưng mảnh khảnh của cô, thậm chí còn dùng chút sức ôm chặt.

Chương 2:

“Lê Duệ Húc… Buông..” Lời của cô còn chưa nói hết, cảm giác được bàn tay Duệ Húc giơ lên, đặt sau gáy của cô vỗ về thật nhẹ.

“Không nên cử động, em muốn làm ảnh hưởng tới vết thương sao?” Giọng nói như một lời cảnh cáo, quả nhiên khiến cho Tô Lạc quên luôn giãy dụa, cứng ngắc ngồi trên đùi hắn, cô rất ít khi gần gũi với đàn ông như vậy, ngoài Vũ Nhiên ra, chính là hắn, nhớ tới Ôn Vũ Nhiên, đôi mắt của cô ngoài sự lo lắng còn có một chút buồn phiền.

Hiện tại Vũ Nhiên đang ôm một cô gái khác, còn cô cũng đang ở trong lòng một người đàn ông khác. Bọn họ cũng không 膦, chỉ là rồi lại không thể.

Không biết, đây là vận mệnh hay là…

Cô hơi ngẩng đầu, thấy được Duệ Húc đng chăm chú nhìn vết thương trên đầu cô, ánh mắt màu trà lại có chút buồn, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại.

“Em là đồ đần phải không? Cô ta đẩy em, sao em không đẩy lại cô ta?” Lê Duệ Húc thực sự muốn biết cô gái này đang suy nghĩ cái gì, người khác đánh cô ấy, cô ấy còn muốn đưa mặt mình ra cho người khác đánh, cô có phải rất ngu ngốc hay không?  Bản thân hắn từ trước tới nay đều có thù phải trả, người khác nhổ của hắn một sợi tóc, hắn nhất định sẽ nhổ toàn bộ tóc của người đó.

Trái tim Tô Lạc cảm giác như bị đâm, ” Cô ấy là… Khách của anh…” cô thì thào nói, thực ra cô muốn nói ra hai từ phụ nữ, đến cuối cùng vẫn dùng từ khách thay cho từ đó, thực ra cũng không cần cô nói ra, với sự khôn khéo của mình, Duệ Húc cũng đoán ra cô muốn nói gì.

Cô sao có thể đánh người phụ nữa của hắn, cô là người hầu, người ta là khách, người hầu sao có thể cùng khách tranh luận, có thể ra tay, khách vốn là người cao quý, mà người hầu chính là thân phận thấp hèn, hắn không phải đã nói sao, cô đối với hắn chỉ là một con chó nhỏ mà thôi.

Bàn tay cô khẽ nắm chặt, không biết vì sao, ngực cảm thấy rất đau đớn, cô đột nhiên đẩy hắn ra, nhảy từ trên đùi hắn xuống, ngồi ở vị trí của mình, sau đó cầm đũa lên, không nói một lời cắm cúi ăn, cô cúi đầu vì không muốn hắn nhìn thấy cảm xúc trong mắt cô, người đàn ông này thật đáng sợ, đôi mắt âm u kia, thực khó nắm bắt, giây trước có thể cho người khác lên thiên đường, một giây tiếp theo lại có thể khiến họ phải xuống địa ngục.

Ánh mắt Duệ Húc đột nhiên  trầm xuống, hắn nhìn sự trầm mặc của cô, sắc mặt lạnh lại, môi của hắn khẽ mím, đôi mắt màu trà như bị bóng tối bao phủ.

Hắn bưng chiếc bát lên, cũng bắt đầu ăn, vừa rồi đáng nhẽ phát sinh một số chuyện mới đúng, nhưng lại chẳng có gì xảy ra, xung quanh một mảng tĩnh lặng, một loại áp lực vô hình, Tô Lạc khẽ xoa nhẹ lên vết thương trên đầu, sắc mặt vẫn tái nhợt.

Có một số người cô không thể nào lại gần, nếu không, cô sẽ không bao giờ cứu được chính mình.

Lê Duệ Húc uống một ngụm nước, sau đó đi lên lầu, hình như lúc rời đi, hắn có nói cái gì đó, xem cái gì đó, Tô Lạc không có chú ý, lúc này tâm tư cô rất phức tạp, rất hỗn loạn.

Cô nhẹ nhàng thở dài, đưa tay lên đặt trên lồng ngực, ánh mắt trong trẻo nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, người đàn ông này đúng là khiến người khác dễ động tâm, dễ yêu hắn, nhưng là, Tô Tử Lạc cô vốn không thể.

Trái tim cô đã đau đớn một lần, rồi lại một lần, cô không thể không thừa nhận, khoảng cách của bọn họ, càng ngày càng thêm xa, hai người ở hai thế giới.

Cô ngồi trong phòng mình, từ cửa sổ thỉnh thoảng sẽ truyền lại tiếng nước, cô biết người đó đang bơi, dường như hắn rất thích, cơ hồ mỗi ngày vào giờ này sẽ đi bơi, cô ngồi dậy, do dự bước tới bên cửa sổ, nhìn thấy trong hồ bơi, thân thể tuyệt đẹp, cô không biết như thế nào mới được gọi là bơi tốt, chỉ là nhìn hắn, cô cảm giác đây là một loại hưởng thụ, mỗi một động tác của hắn, mỗi cái vung tay, thậm chí là mỗi lần ngẩng đầu, đều chứa đầy mị lực mà chỉ hắn mới có.

Chương 3:

Cô chăm chú nhìn, quên cả thời gian, cho tới kho đôi mắt kia khóa chặt lấy cô, cô mới vội vàng kéo rèm cửa lại, trài tim đập thật nhanh.

Cô quay về giường nằm úp xuống, lông mi dài khẽ dododngj, cho tới khi cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Cô không hề biết, khi cô đang ngủ say, cánh cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông đi tới, hắn chỉ đứng ở đầu giường nhìn cô, cô có vẻ rất khó chịu, không còn cách nào khác, đầu cô bị thương, hiện tại chỉ có thể nằm sấp xuống mới có thể ngủ, như vậy cũng sẽ không động tới miệng vết thương.

Lê Duệ Húc nhìn gương mặt lộ ra một nửa của cô, lông mi thật dài như chiếc quạt gắn trên mắt, thân hình nhỏ co lại, cô thật sự rất nhỏ, cái gì cũng đều nhỏ, môi hắn khẽ mím, kéo một bên chăn đắp lên người cô.

Lúc này, môi Tô Lạc khẽ động, trong nháy mắt cái tên từ môi cô khiến mặt hắn sắc lạnh.

“Vũ Nhiên…” đầu Tô Lạc chôn trong chiếc gối mềm mại, không biết mình đã có hành động vô tâm như vậy, làm cho lòng tự trong của một người đàn ông bị đả kích rất lớn.

Hắn cười lạnh, ngồi bên cạnh giường cô, đứa tay lên mặt cô, nhẹ nhàng vỗ về, ngón tay dịu dàng nhưng trái tim cũng thật tàn khốc.

“Em thương hắn đến nhường nào, anh không cần biết, nhưng anh sẽ khiến sau này em sẽ yêu một người khác gập vạn lần.”

Tô Lạc có chút không thoải mái cọ cọ đầu vào gối, cô không biết ánh mắt người đàn ông trước mặt cô có bao nhiêu tàn nhẫn.

Đêm, tĩnh lặng như vậy, lại một đêm hắn không ngủ, nhưng cũng như một sự bắt đầu của hai người, có bắt đầu, sẽ có kết thúc, tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì, không ai biết rõ.

Tô Lạc không biết, mà Duệ Húc cũng không rõ.

Bọn họ tin vào bản thân mà bước đi, không sợ hãi, cho dù đó là sai.

Trong quán cà phê, Duệ Húc nhẹ nhàng bưng cốc cà phê lên, đây là cà phê của Pháp được làm thủ công, hương vị rất đậm, rất chính thống, xung quanh là tiếng đàn vi-ô-lông dịu dàng, phía trên là một bể cá thủy tinh thật lớn, nhưng con cá xinh đẹp màu sắc tự do bơi lội bên trong, nhưng là dù có bơi tự do cũng chỉ có thể tự do trong bể cá mà thôi.

Cá cần nước mà con người cũng cần.

Có một số người cần một số thứ giống như cá cần nước, không thể rời đi, nếu rời đi sẽ không thể tiếp tục hít thở…

Tiếng giày cao gót liên tiếp truyền tới, tay Duệ Húc vô tình dừng lại, rất nhanh sau đó lại tiếp tục ngoày thìa trong cốc, động tác chậm rãi, khớp ngón tay gập lại, tuyệt đẹp lại có chút cô đơn, không có chút dịu dàng, chỉ có sự nam tính, mạnh mẽ.

Chương 4:

“Xin lỗi, Húc, em tới trễ.” Tề Trữ San ngồi đối diện hắn, rất nhanh, một cốc cà phê đã đặt trước mặt cô, cô không cần đưa tay, Duệ Húc đã cầm lấy thìa xúc một viên đường cho vào cốc của cô, đôi khi, hắn còn hiểu cô nhiều hơn chính cô hiểu cô. Một người đàn ông như vậy mới có thể che giấu cảm xúc của mình thật tốt.

Tề Trữ San rất tự nhiên nhận cốc cà phê, uống một ngụm, cô đánh giá xung quanh, vẫn là như ngày trước, đây là nơi cô thích nhất, ngay cả chiếc bàn này cũng vẫn như xưa.

“Húc, trí nhớ của anh thật tốt, anh vẫn nhớ em rất thích nơi này?” Cô cười dễ thương, cô đã làm một người vợ, cho dù hôn nhân của cô không hạnh phúc, vừa lòng như trong trí tưởng tượng của người khác, nhưng dù sao cô vẫn chiếm thứ cô muốn.

Nhưng lòng người là vô đấy, chiếm được người, còn muốn chiếm được tâm, chiếm được tâm lại muốn chiếm được toàn bộ.

Lê Duệ Húc uống một ngụm cà phê, cảm giác chua sót ở khóe môi, hắn nhớ, hắn nhớ tất cả những gì của cô, nét thống khổ xuất hiện trong mắt hắn rất nhanh biến mất.

“Húc, anh giúp em tìm người đàn bà kia được không, em nhất phải tìm cô ta trước khi anh ấy tìm thấy, cho ta bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần cô ta đi đi thật xa.” Tề Trữ San dùng sức đặt chiếc cốc trên bàn, cà phê tròng cốc sánh ra ngoài làm khăn trải bài có một vết bẩn sẫm nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nơi này, đây là tình yêu của một người với một người sao, muốn sở hữu tất cả những thứ gì của người đó.

Tề Trữ San dùng sức nắm chặt tay, tin rằng, nếu hiện tại Tô Lạc ở đây, Trữ San nhất định sẽ dùng ngón tay thon dài bóp chết cô.

“Anh biết cô ấy ở đâu, hơn nữa anh cũng đã nói, cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến các em.’ Lê Duệ Húc thản nhiên nói, giọng nói lãnh đạm, không ai có thể hiểu giọng nói của hắn đã che giấu bao nhiêu đau đớn, tình yêu của hắn thực sự rất thống khổ, giống như mũi kim, thỉnh thoảng sẽ đâm thật sâu vào da thịt hắn.

Trái tim và linh hồn hắn đều rất đau.

“Húc, làm sao anh biết?” Tề Trữ San mở to mắt nhìn hắn, gương mặt xinh đẹp tươi cười, chỉ cần Lê Duệ Húc nói, nhất định là thật, hắn nói cô ta sẽ không phá hủy hạnh phúc của cô, vậy nhất định là không.

“Rất nhanh em sẽ biết, em yên tâm, cô ấy sẽ không thể ảnh hưởng tới em, em cứ an tâm làm bà lớn Ôn thật tốt đi.” Lê Duệ Húc nói xong, đột nhiên đưa tay ra, vuốt nhẹ lọn tóc bên tai, ánh mắt màu trà thoáng qua nét ôn nhu khó thấy.

Động tác đột ngột của hắn khiến Tề Trữ San lặng người, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên người và cả trong hơi thở của hắn, Ôn Vũ Nhiên luôn sạch sẽ, trên người không có bất cứ mùi gì, bọn họ là hai người đàn ông khác nhau hoàn toàn, nhưng ngoài ý muốn, trài tim cô không hiểu vì sao lại đập nhanh hơn, giống như lần đầu tiên nhìn thấy Vũ Nhiên, trái tim đập rộn ràng, đến cô cũng nghe thấy tiếng tim mình đập, cảm giác hồi hộp.

Cô còn muốn biết rõ hơn, cảm giác này là sao, Duệ Húc đã thu tay lại. Lại bưng lên cốc cà phê uống một ngụm, ngón tay hắn khẽ động, ánh mắt Trữ San thoáng hiện lên nét mơ màng, cả người có cảm giác kì quái, khiến cô không nói nên lời.

Duệ Húc vẫn tiếp tục uống cà phê, nhìn ra bên ngoài, ánh mắt có chút thất thần.

Thời tiết này thực sự tốt, khiến cho người khác có chút luyến tiếc không muốn rời khỏi, còn có những con cá, không biết hay không cũng đang cố gắng tìm lấy tự do của mình, đôi khi tự do là do chính mình tìm lấy, hắn đặt chiếc cốc trong tay xuống, cảm giác tim chìm xuống.

Vô tình, hắn nhớ tới cô gái ở nhà hắn, khóe môi thản nhiên cong lên, cô gái kia đang chiến tranh lạnh với hắn, chỉ cần nơi nào có hắn, cô cũng sẽ không đi tới, cô không sợ sẽ buồn chết sao?

 “Húc.. Húc..” Bên tai truyền tới một giọng nữ quen thuộc, Lê Duệ Húc thu hồi tầm mắt, nhìn thấy cô gái khiến hắn có thêm sức sống cũng không khác gì đã chết.

“Làm sao vậy, anh muốn ăn gì?” Hắn thản nhiên cười, đây là nụ cười thành thật, cũng chỉ ở trước mặt cô, cũng chỉ có cô mới có thể thấy hắn cười, một nụ cười không hề miễn cưỡng, không hề lạnh.

Chương 5:

“Cái gì cũng được,” Tề Trữ San lắc đầu, đối với sự thất thần của Duệ Húc, trong lòng có chút không thoải mái, không biết hắn nghĩ cái gì, lại có thể thất thần trước mặt cô, điều này từ trước tới nay chưa hề xảy ra.

Lê Duệ Húc đưa tay, bồi bàn rất nhanh đi tới, hắn gọi một phần bít tết ba phần sống, bảy phần chín, đây vẫn là sở thích của Trữ San.

Chứng kiến điều này, trái tim Trữ San lại mất cân bằng, đây mới là Lê Duệ Húc, từ trước tới nay hắn đối với cô rất tốt, cho dù là trước hay sau khi cô kết hôn.

Lê Duệ Húc nhìn chằm chằm đĩa thịt bò trên bàn, vẻ mặt đã thả lỏng một chút, không còn căng thẳng như vừa rồi, trước mặt Trữ San, hắn không muốn thất lễ, lúc này, trong mắt hắn hiện lên ý gì đó, rất nhanh liền biến mất.

Tề Trữ San là cô gái hắn yêu, nhưng hắn che dấu quá tốt, thế nên tới giờ cô cũng không biết, hắn yêu cô tới nhường nào, thậm  chí để người mình yêu nhất tới vòng tay của một người đàn ông khác, bởi vì, hắn muốn cô hạnh phúc, cho dù có phải phá hủy hạnh phúc của người khác.

Vẻ mặt xinh đẹp như hoa của Trữ San đã khắc sâu trong đôi mắt hắn, giống như một vầng sáng từ từ hiện ra, có một chút mơ hồ.

“Húc, ngày mốt là sinh nhật em, anh nhất định phải tới, nhớ là phải mang quà cho em đó.” Tề Trữ San đột nhiên kéo tay áo hắn, có chút vui vẻ nói.

“Được.” Lê Duệ Húc đáp lời, hắn nhìn thấy ngón tay của cô nắm ống tay áo hắn, gương mặt lạnh như băng lại lộ ra vẻ tươi cười, vui vẻ, sinh nhật năm nào của cô, hắn cũng đi, cho dù bây giờ cô đã kết hôn cũng không thể thay đổi.

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, ngẫu nhiên lại có chút mất mát, chỉ là không có ai biết.

Ban đêm thật yên tĩnh, đưa Trữ San về, hắn dừng xe trước cổng nhà họ Ôn, một biệt thự nhỏ hai tầng, không thể so với chỗ hắn ở, nhưng ở đây người đến người đi, không khí náo nhiệt , không giống như nơi của hắn, chỉ có hắn và cô.

Hắn lãnh đạm đưa tay, ánh lửa léo lên, hắn lại đang hút thuốc lá, hắn cứ như vậy nhìn, cho đến khi một chiếc xe dừng lại, hắn mới buông thuốc lá trong tay xuống, ngón tay vẫn còn hương vị của thuốc.

Chiếc xe dừng lại, một người đàn ông từ trong xe bước ra, Ôn Vũ Nhiên, hắn có chút tiều tụy, cả người đều lộ vẻ âm u.

“Tôi biết rồi, tiếp tục điều tra.” hắn buông điện thoại trong tay xuống, con ngươi sâu thẳm, đột nhiên đá vào bánh xe trước, sau đó đau khổ nhắm mắt lại, Lạc Lạc, rốt cuộc em ở đâu, mau nói cho anh biết, bây giờ em thế nào?

Vũ Nhiên mở mắt, hít một hơi thật sâu, đi vào ngôi nhà khiến hắn ngặt thở kia.

Sau khi hắn vào, một chiếc xa khác trong đêm đen, chậm rãi biến mất ở cuối đường.

Hai tay Duệ Húc nắm chặt tay lái,  khóe môi cong lên một cụ cười lạnh đến run người, “Ôn Vũ Nhiên, anh không tìm thấy cô ta, cho dù anh có tìm được, anh cũng không thể bước tiếp với cô ta, mà cô ta cũng sẽ không, bởi vì các người không có tư cách.” Hắn cười lạnh một tiếng, tốc độ xe càng thêm nhanh.

Hắn bước đi trên con đường dài, những bóng đèn đường in hình bóng hắn xuống mặt đường, ngẫu nhiên hắn nhìn căn phòng trên tầng hai, căn phòng tối đen.

13 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu

    • vâng thưa bạn, tớ còn phải học, còn phải thi, còn rất nhiều thứ, một tuần 5 chương mà chậm, k biết bao nhiêu mới là nhanh hả bạn ????

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s