Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 14~15


Chương 14~15

Edit: Ốc Sên

 Hàng về bà con ơi, bù cho tuần trước nữa nhá :))), tuần trước thì sẽ bù từ từ vậy 😛

user725303_pic337161_1238584968

Chương 14:

 

Kỳ thực một mình đi tản bộ, cũng tốt lắm, thực sự là rất tốt, cô ngẩng đầu, khóe môi hiện sự khổ sở, cô lại bị tổn thương.

 

Lê Duệ Húc đi nhanh tới phòng làm việc, sắc mặt nghiêm trọng, bộ dạng lạnh như băng, khiến cho mọi người sợ hãi.

 

Phịch, hắn đóng cửa văn phòng thật mạnh, ánh mắt màu trà lạnh đi rất nhiều, khóe môi hắn cong lên từ từ  một nụ cười lạnh đến tâm can, làm người khác không rét mà run.

 

“Tôi nói Húc, anh không cần thể hiện bộ mặt đáng sợ như vậy? Anh đừng cười sẽ tốt hơn.” Vệ Thần đẩy cửa đi vào nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo trên mặt hắn, nhất thời nổi da gà.

 

Lê Duệ Húc không thèm quan tâm tới hắn, trực tiếp mở văn kiện ra làm việc, Vệ Thần sờ mũi mình, người này vẫn như vậy chẳng thay đổi chút nào. Đã là người đàn ông kết hôn, hình như, việc kêt hôn chẳng có tác dụng gì cả.

 

“Làm sao vậy, ngày hôm nay tâm tình không tốt, nhìn dáng vẻ của anh cảm giác như chưa thỏa mãn được dục vọng vậy?” Vệ Thần đánh giá hắn từ đầu tới chân, xác định xem hắn có phải vì nén nhịn dục vọng mà hỏng người hay không.

 

Đột nhiên một tập văn kiện bị hất văng xuống, Vệ Thần vội vàng tiến lên, cẩn thận ôm tập văn kiện vào ngực,” Húc, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, sao anh có thể ném như thế?” Vệ Thần đau lòng nhìn tập tư liệu trong lòng, xem ra, là tự hắn chuốc lấy bực mình rồi.

 

Vệ Thần cẩn thận bước ra xa, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, vậy mà hắn lại ném ngay trước mặt mình, chỉ sợ tâm tình hắn càng thêm không tốt, lại ném tiếp cái gì nữa, nhỡ cái thứ gì đó lại bay thẳng vào gương mặt tuấn tú của mình, như vậy hắn sẽ gặp xui xẻo lớn.

 

Một lúc sau, Vệ Thần mới bước lại gần bàn làm việc, đặt tập tài liệu trên mặt bàn, đẩy về phía trước mặt Duệ Húc một chút.

 

Duệ Húc vẫn lạnh như vậy, cầm một thứ gì đó hướng thẳng về phía Vệ Thần, hắn vội vàng bắt lấy, thật đúng là hiểu rõ Duệ Húc, trước kia Vệ Thần cũng học qua trường để thành thủ môn, nếu không, ở bên cạnh Duệ Húc vài năm cũng sẽ biến thành kẻ ngốc.

 

“Mau đi làm thứ này.” Giọng nói truyền tới tai Vệ Thần, bây giờ hắn mới nhìn tờ giấy mình đang cầm trong tay, trên mặt giấy là một chiếc vòng cổ được thiết kế rất đẹp, mỗi một chi tiết nhỏ đều hoàn hảo vô cùng, từ hình dáng tới màu sắc. Đều tinh xảo, đẹp đẽ chỉ hợp với một người.

 

Vệ Thần có chút khó chịu, “Mỗi năm đều như vầy, tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì, rõ ràng yêu tới như vậy, còn đem cô ấy tặng cho người khác, đúng là tự làm tự chịu.”

 

Duệ Húc tựa người vào ghế da, ngón tay vô ý quay chiếc bút bạch kim, hắn chỉ muốn cô ấy hạnh phúc, hắn yêu cô, nhưng cô lại không yêu hắn, trong hai lựa chọn, hắn tình nguyện để cô hạnh phúc.

 

“Húc, tối nay, tôi về với anh được không?” Vệ Thần đột nhiên ghé lại gần vào Duệ Húc, đôi mắt híp lại thành một đường dài nhỏ, có một chút tà mị.

 

“Lý do?” Duệ Húc để cây viết xuống, mặt không thay đổi nhìn Vệ Thần, khóe môi khẽ cong lên lạnh lùng, Vệ Thần khẽ đưa mắt, chỉ biết nụ cười này thực sự là giết người, thực là ác mộng.

 

“Hưm, tôi nghĩ đến đồ ăn vợ anh nấu lần trước, mới chỉ ăn được một chút, vừa vặn hôm  nay tôi rảnh, chúng ta cùng đi chứ?” Nói tới đây, Vệ Thần cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi, bọn họ đều là người đàn ông bận rộn toàn ăn uống ở ngoài, thực sự là rất ít khi được ăn một bữa cơm gia đình, hơn nữa cha mẹ hắn còn không biết đang đi du lịch ở nơi nào, chỉ có mỗi mình hắn, mỗi ngày đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nghĩ tới đây, hắn thực muốn khóc vì tình cảnh của mình.

 

Chương 15:

 

Hắn như một chú chó nhỏ muốn lấy lòng Duệ Húc, chỉ còn kém là chưa có cái đuôi để vẫy.

 

Vệ Thần không nhìn thấy bàn tay Duệ Húc dùng sức cầm chặt chiếc bút, “Nếu cô ta quay trở về, anh có thể đi.” Hắn nhắm mắt lại, giữa sự bình tĩnh lại có sự mệt mỏi, cô gái chết tiệt, hắn đã cảnh cáo cô rất nhiều lần, cô vẫn dám cho hắn đội nón xanh( cắm sừng), cô có coi hắn là chồng sao, cô vẫn coi hắn như không khí phải không.

 

Nơi hắn bắt cô xuống cách biệt thự không xa lắm, đi hơn một giờ sẽ tới nhà, sự trừng phạt này đối với cô, hắn vẫn thấy quá nhẹ nhàng.

 

Hắn hừ lạnh một tiếng, khẽ mở mắt, thấy ánh mắt Vệ Thần không ngừng đánh giá hắn, giống như trên đầu hắn có một đóa hoa loa kèn vậy.

 

“Cậu đang làm gì vậy?” Hắn ngồi thằng người, lại trở về là Duệ Húc bí hiểm, dường như sự thất thần vừa rồi của hắn chỉ là ảo giác.

 

“A, không có, tôi bị hoa mắt rồi.” Vệ Thần lắc đầu, có lẽ hắn thực sự đã hoa mắt, Lê Duệ Húc sao có thể ngẩn người chứ? Có lẽ chính mình đã bị áo lực quá nên mới có thể hoa mắt nhìn không rõ.

 

“Tôi đi ra ngoài đây.” Vệ Thần đau đầu nhìn bức hình trong tay, thứ này nhất định phải làm thật tốt, có mối quan hệ với người kia, Lê Duệ Húc luôn muốn phải thật hoàn mĩ, không hoàn mỹ, chắc chắn Vệ Thần sẽ bị trừ tiền lương, hắn vẫn còn phải nuôi gia đình, hắn còn có mẹ già tám mươi tuổi, có một vị hôn thê, hắn lại vì chính mình mà thở dài, rồi đi ra ngoài, đi tới cửa lại quay đầu lại.

 

“Húc, nhớ anh đã đáp ứng tôi chuyện gì, buổi tối nhất định phải chờ tôi.” Hắn cẩn thận nói một câu.

 

Gân xanh trên trán Duệ Húc nổi lên.

 

Vệ Thận vui vẻ đi ra ngoài, kết quả nhìn thấy cô thư ký đứng bên ngoài, nhìn vẻ mặt ngẩn người của cô, hắn chớp mắt, mới phát hiện vừa rồi mình đã nói ra câu gì.

 

“A…” Hắn cười ngọt một tiếng cũng không có giải thích gì, giải thích chính là che đậy, chỉ cần hắn biết hắn thích con gái là được.

 

Nhưng càng ngày hắn càng cảm thấy xẩu hổ, chỉ có thể cười khổ bước đi.

 

Biệt thự nhà họ Lê, Tô Lạc cầm chìa khóa mở cửa, bên trong đã được người giúp việc thu dọn, kỳ thực người giúp việc không cần tới, môt mình cô làm cũng được, mỗi ngày đều không có việc gì làm, phần lớn thời gian để dọn dẹp.

 

Cả người mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha, chỉ cần khẽ nhấc chân, cảm giác đau đớn ập tới, cô đứng lên, đi về phía cầu thang. Chân vừa đặt trên bậc cầu thang, hai tay cũng dùng sức nắm chặt lan can.

 

Cô khẽ cắn môi, đi về phía phòng mình, cô tự nói với mình chỉ cần kiên trì thì mọi việc sẽ qua, chỉ cần chịu đựng thì tốt rồi, đáng nhẽ chỉ cần đi bộ một giờ đồng hồ nhưng đường đang sửa, cô lại chấp nhận đi bộ ba giờ đồng hồ, hơn nữa đường rất khó đi, chân của cô đã rộp hết lên.

 

Nhưng cô không phải thiên kim tiểu thư, cô sẽ không kêu một tiếng nào, cho dù có đau đến mấy, cô vẫn có thể chịu được, thực sự có thể.

 

 

Advertisements

One comment on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 14~15

  1. hay quá bạn ơi nhưng mà ít quá trời , chưa hết cảm xúc thì đã hết chương huhuu
    bạn cố gắng nên nha tks bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s