Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 16~18


Chương 16~18

Edit: Ốc Sên

Tung hàng gần khuya :P. Cả nhà đọc xong thì ngoan ngoãn đi ngủ nhá, chúc cả nhà ngủ ngon ❤

IMGUM7PL1T2XW.jpg_thumb

Chương 16:

 

Cô đi vào trong phòng, phòng cô có một đống gói lớn nhỏ, cô thở dài một hơi, cầm lên nhìn, là quần áo cô vừa thử vừa rồi, cô ngồi trên giường, hít thở, nhìn những thứ trong phòng, trong mắt hiện lên sự mất mát.

 

Cô lấy một chiếc hộp đựng trang sức tinh xảo từ một chiếc túi, mở ra, dưới ánh đèn, chiếc vòng cổ càng rạng rỡ và đẹp hơn, thật đặc biệt, có cảm giác xa hoa lại thuần khiết.

 

Cô ngồi ở trên giường, mở ngăn kéo bàn, dường như tìm thứ gì đó, nhưng tìm một lúc lâu, vẫn không tìm thấy.

 

Bàn tay cô khẽ nắm lại, kì lạ, bản vẽ phác thảo của sao lại không thấy, cuối cùng cô thở dài một hơi, có chút tiếc nuối.

 

Có lẽ khi cô dọn dẹp đồ đạc không cẩn thận đã làm mất, cô lấy một tờ giấy và bút, ngồi vẽ mô tả, rất nhanh trên giấy xuất hiện một hình vẽ đơn giản, bông hoa lục bình nho nhỏ, tinh tế, nhỏ xinh nhưng lại duyên dáng không thể diễn tả.

 

Tươi mát, trang nhã, xinh đẹp.

 

Cô nhìn hình vẽ trên giấy, khóe môi cong lên nụ cười, cô đứng lên, chân đã tê rần, cô khẽ hít hít chiếc mũi, thay quần áo, mở cửa đi ra ngoài, cô muốn đi làm cơm cho hắn ăn, mặc kệ mệt đến thế nào, cũng không biết sao hắn lại bỏ cô ở đó, cô chỉ biết, cô muốn tới phòng bếp, chỉ thế thôi, cô không muốn nghĩ nhiều, không muốn oán hận nhiều, oán hận chỉ khiến bản thân mệt mỏi.

 

Trong phòng bếp, cô chuyên tâm nấu ăn, cho tới khi tiếng mở cửa vang lên, cô nhìn ra phía ngoài, đã biết hắn đã về, không biết vì sao, cô cảm thấy chua xót, cô vội xoa đôi mắt, không muốn mình khóc, có rất nhiều ủy khuất, cô đã trải qua, không có vấn đề gì, không có gì đâu.

 

Ngoài cửa, Vệ Thần mau chóng theo sau Duệ Húc vào trong, hắn đặt mông ngồi trên ghế sa lon, cầm lấy một quả táo trên bàn bắt đầu gặm, giống như ở nhà hắn vậy, hết sức tự nhiên.

 

“Húc, nhà anh thật lớn.” Hắn dùng lực gặm quả táo, không ngừng nhìn ngó xung quanh.

 

“Nhà cậu cũng vậy.” Lê Duệ Húc nhàn nhạt nói, nhàm chán liếc mắt nhìn Vệ Thần, rõ ràng là con nhà giàu, tên này lại luôn xem mình thành kẻ nghèo, thật sự không biết trong đầu hắn nghĩ cái gì, gia đình nhà hắn so với Lê Duệ Húc cũng không có kém hơn.

 

Vệ Thần cười ngọt, “Anh cũng viết, tôi trên còn có một bà mẹ tám mươi tuổi phải nuôi, dưới còn một vị hôn thê phải nuôi,” Lại là câu này, mồm mép tên này cũng được lắm.

 

Một bóng người gầy nhỏ xuất hiện trước mắt Vệ Thần, ánh mắt hắn híp lại, vội vàng chạy tới, vui vẻ lấy đĩa thức ăn từ tay Tô Lạc đặt trên bàn muốn ăn thử.

 

“A, chị dâu, chị còn nhận ra tôi không? Tôi đã từng tới đây, hôm nay tôi tới làm phiền chị.” Hắn mặt không đỏ, tim đập không nhanh nói, Tô Lạc chớp mắt nhớ ra, người này chính là…

 

Cô muốn nói gì đó, cuối cùng lại quay vào trong bếp, cô cảm thấy ánh mắt Duệ Húc nhìn cô vẫn rất lạnh lẽo.

 

“Này, Húc, đây là ánh mắt anh nhìn vợ anh sao, sao lại giống như nhìn kẻ thù vậy?” Vệ Thần nhìn bàn đồ ăn đến chảy nước miếng, thấy được Duệ Húc bước lại gần, gương mặt lập tức nghiêm lại, tuy rằng ánh mắt vẫn nhìn bàn ăn nhưng gương mặt đã lạnh đi phần nào.

 

“Húc, nên nhớ, mặt than muốn yên ổn, thực sự muốn yên ổn.” Vệ Thần không sợ chết nói.

 

Lê Duệ Húc trừng mắt nhìn hắn, đi lên tầng thay quần áo, Tô Lạc đi ra, trong tay bê một đĩa thức ăn, cô nhìn thấy bóng lưng Duệ Húc, trong lòng có chút mất mát. Có phải hắn lại không ăn nữa không.

 

“Hai người làm sao vậy?” Vệ Thần nhìn nhìn Duệ Húc, lại nhìn sang Tô Lạc, cảm thấy bọn họ hình như đang giận dỗi, cho dù có lạnh như băng, cũng không phải như thế này.

 

“Không có gì, mời ngồi, anh…” Tô Lạc khẽ lắc đầu, không biết nên giải thích như thế nào mối quan hệ của cô với Duệ Húc, cuối cùng quyết định không nói tới. Còn có người này, cô nhận ra hắn, nhưng lại không biết tên của hắn.

 

“Tôi là Vệ Thần, chị dâu có thể gọi trực tiếp tên tôi,  không cần phải gọi Vệ tiên sinh, Vệ tiên sinh, bởi vì gọi vậy nghe giống như là đang gọi giấy vệ sinh.” Vệ Thần cười xua tay, nhưng trong giọng nói có chút chán nản, bởi vì cái tên của hắn khiến cho người khác dễ dàng kêu thành giấy vệ sinh.

 

Chương 17:

 

Tô Lạc cười ảm đạm, người này dường như dẫn thân thiện, so với tính cách của Duệ Húc thực sự là hơn rất nhiều, không biết bọn họ sao lại có thể trở thành bạn tốt.

 

Tô Lạc đặt bát đũa xuống bàn, lại một lần nữa đi vào trong bếp, Vệ Thần phát hiện, chân của cô đi hình như có chút cà nhắc.

 

Cô làm sao vậy, bị thương…

 

Lúc này, Duệ Húc đã thay xong quần áo đi xuống dưới tầng, hắn đi về phía bàn ăn, ngồi xuống ,cầm tờ báo lên, Vệ Thần vội vàng ngồi xuống cạnh hắn, nhìn hắn chằm chằm như nhìn quái vật.

 

“Húc, hai người thực sự đã kết hôn sao?”

 

Lê Duệ Húc buông tờ báo xuống, nhàm chán liếc Vệ Thần, hắn kết hôn hay chưa, Vệ Thần phải rõ hơn ai hết mới đúng.

 

“Húc, anh đúng là một người chồng tồi, cho dù không thích cô ấy, nhưng hiện tại trên giấy tờ cô ấy đã là vợ anh, làm sao anh có thể không quan tâm tới cô ấy, chân của vợ anh rõ ràng bị thương, anh cũng không biết sao?” Vệ Thần nói xong, lại nhìn thức ăn trên bàn, cô gái đáng thương, kết hôn khác gì không kết hôn, đều không có ai quan tâm, không có ai yêu.

 

Lê Duệ Húc nghe Vệ Thần nói xong, cũng không có phản ứng gì đặc biệt, người hắn cưới, trên pháp luật cũng không có quy định, hắn nhất định phải đối tốt với cô mới gọi là hôn nhân.

 

Tô Lạc bê đồ ăn cuối cùng lên, Duệ Húc vẫn tiếp tục xem báo, nhưng ánh mắt của hắn vẫn vô tình nhìn xuống chân cô, không phải chỉ là đi bộ trên đường thôi sao, quả nhiên là yếu ớt, đi có một chút đã thành thế này.

 

“Chị dâu,… chị cũng ngồi xuống ăn đi.” Vệ Thần trực tiếp ngồi xuống, bắt chuyện người này lại hỏi thăm người kia, hình như hắn mới là chủ nhân ở đây.

 

“Không cần, ở phòng bếp, tôi đã ăn qua rồi.” Tô Lạc cười, khóe mắt khẽ hồng lên, thực ra cô chưa ăn gì cả, chỉ là cô rất mệt mỏi, cô cảm thấy chân cô đã bắt đầu không thể chống đỡ được cở thể mỉnh rồi.

 

Cô đi qua bọn họ, lên tầng, trong lúc đó, Duệ Húc cũng không có liếc mắt nhìn cô, ánh mắt cô nhìn xuống, lông mi dài khẽ chớp ngăn cho nước mắt chảy ra. Mỗi bước đi trên cầu thang, cô đều cố hết sức, cô thực sự mệt mỏi đến cực hạn, mỗi bước đi đều cố gắng nuốt xuống đau đớn.

 

Cô đóng cửa lại, đem tất cả ngăn cách bên ngoài, cô nằm lỳ trên giường, nhớ tới Vũ Nhiên, nhớ tới từng bước đi của mình trên đường, cô chớp mắt, dường như, ngay cả nước mắt cũng không còn cách nào rơi xuống nữa.

 

Vệ Thần nhìn hồi lâu, cuối cùng không hiểu vợ chồng họ đang làm cái trò gì, thực sự khso xử, hắn cầm đũa lên, còn chưa đụng tới đồ ăn, một món ăn trên bàn đã bi lấy đi.

 

“Được rồi, anh muốn ăn, tôi cho anh.” Vệ Thần cắn đũa, lại đưa đũa ra chuẩn bị gắp, lại bị người nào đó lấy mất. Lão tử nhịn, ái bảo hiện tại hắn ngồi trên bàn ăn của tên kia, ăn đồ ăn của tên kia.

 

Ánh mắt Vệ Thần hung hăng nhìn Duệ Húc, ánh mắt mở lớn, nếu tên này tiếp tục lấy đi đò ăn, hắn nhất định sẽ tức giận. Nhưng Vệ Thần đắc ý chưa được lâu, đĩa thức ăn kia lại bị Duệ Húc lấy đi đặt trước mặt hắn.

 

“Lê Duệ Húc, anh có ý gì, tôi làm trâu làm ngựa cho anh nhiều năm như vậy, bây giờ ăn một bữa cơm của anh, anh lại keo kiệt như vậy?” Vệ Thần tức giận quăng đũa lên mặt bàn, nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ không được ăn nha, hắn đói sắp chết rồi.

 

Lê Duệ Húc lấy một bát cơm, gặp một chút đồ ăn vào bát, hắn phát hiện, những thức ăn này đều là thức ăn hắn thích, cô lại như thế nhớ kĩ hắn thích ăn gì.

 

Chương 18:

 

“Anh làm gì vậy?” Vệ Thần cầm lại đôi đũa, cái này có thể ăn, nhưng hắn lại nhìn Lê Duệ Húc, không phải tên này không muốn ngồi cùng bàn với hắn nữa chứ, như vậy Duệ Húc thật lời quá, một bàn đồ ăn đều là của hắn.

 

“Tôi đi xem vợ tôi, anh có ý kiến sao?” Lê Duệ Húc xoay người rời đi, lông mày khẽ nhíu lại.

 

“Nga, không có, không có,” Vệ Thần vội vàng lắc đầu, hắn quản cái gì cũng được, nhưng là chuyện vợ chồng người ta, hắn vẫn không quản thì tốt hơn.

 

“Nhớ, không được ăn hết thức ăn, nếu không, sau này anh đừng hòng được tới đây.” Đôi đũa Vệ Thuần khẽ động thì Lê Duệ Húc ném ra một câu, nháy mắt khiến cho mặt Vệ Thần chảy dài, “Lê Duệ Húc…”. Vệ Thần cắn răng trừng mắt nhìn bóng lưng Lê Duệ Húc, cầm chặt đôi đũa trong tay, chỉ có thể ăn cơm trắng, làm bạn với hắn nhiều năm như vây, nếu một lời cảnh cáo mà nghe không hiểu, thì Vệ Thần sống đã vô dụng rồi.

 

Trong phòng, Tô Lạc chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, cô vẫn nằm  lỳ trên giường, những túi lớn túi nhỏ đều được thu dọn sạch dẽ, chiếc vòng cổ đắt tiền kia cũng đã được cất chung với chiếc thẻ bạch kim, quần áo cũng đã được treo gọn gàng trong tủ, bây giờ, cô chỉ muốn nghỉ ngơi, cô mệt chết đi được, thật sự mệt, thân thể đã mệt, tâm càng mệt hơn.

 

Trong ánh trăng mờ ảo, dường như cô nghe được tiếp đập cửa, “Phanh phanh phanh…” Cô nghĩ là ảo giác, nhưng tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên, đôi mắt cô vẫn nhắm chặt, không muốn mở ra, cho tới khi một bóng ma chặn hết tất cả ánh sáng trước mắt cô, cô mới khó chịu mở mắt ra, lông mi khẽ hé, một gương mặt không có chút thay đổi dừng trước mắt cô.

 

Lê Duệ HÚc…

 

Cô vội vàng ngồi dậy, khẽ dụi mắt, còn tưởng rằng mình đang làm mơ.

 

“Anh vào đây bằng cách nào?” Cô nhớ mình đã đóng chặt cửa, rõ ràng cô đã khóa cửa, hắn sao có thể đi vào đây?

 

“Đây là nhà của tôi, vì sao tôi không thể vào?” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên, vẫn là thái độ lãnh đạm.

 

Tô Lạc khẽ mím môi, biết cái gì cô nói cũng bị người này bác bỏ, cho nên, cô quyết định không nói gì nữa.

 

“Ăn cơm.” Một bát cơm đặt trước mặt cô, một nửa là cơm một nữa là thức ăn đầy tràn.

 

“Cám ơn,” Tô Lạc bưng bát lên, miệng nhỏ khẽ nhai, cô nhìm trộm Duệ Húc, phát hiện hắn luôn nhìn cô chằm chằm, không biết trên mặt cô có cái gì?

 

Một lần nữa ngẩng đầu lên, phát hiện hắn đã đi ra ngoài, cô thở phào nhẹ nhõm, ăn một miếng cơm nhỏ, cô mệt mỏi quá, cũng rất đói bụng, cô cho rằng hắn sẽ không vào nữa, không nghĩ tới, tiếng mở cửa phòng vang lên, cô mời đặt chiếc bát xuống đúng lúc Duệ Húc bước vào, trên tay cầm chiếc hộp cấp cứu.

 

“Ngồi cẩn thận.”, hắn ra lệnh, Tô Lạc ngoan ngoãn làm theo, ngồi cẩn thận lại, cho tới khi Duệ Húc nắm chặt chân cô, cả người cô mới co rúm lại.

 

“Không được cử động.” giọng lớn hung dữ, hắn lạnh lùng cảnh cáo, giống như ác ma chuẩn bị ăn thịt người vậy.

 

Tô Lạc chỉ có thể giống như đầu gỗ ngồi bất động.

 

Lê Duệ Húc cởi tất của Tô Lạc ra, bàn chân trắng nõn đã bị sưng đỏ, thậm chí có chỗ bị sưng mọng nước, sắc mặt hắn trong nháy mắt tối sầm lại, “Cô là đồ đần phải không, không biết gọi xe để về?” Hắn lạnh lùng nói, thuận tiên lấy trong hộp một cái kim, cũng không quan tâm Tô Lạc có đau hay không, trực tiếp chọc vỡ bọng nước.

 

Tô Lạc cắn chặt môi dưới, cô biết hắn vì muốn tốt cho cô, nếu bọng nước này không được chọc ra, cô sẽ còn bị đau vài ngày nữa.

 

Nhưng, ngồi xe, chẳng lẽ hắn đã quên, cô căn bản không có xe để về, nhất thời cảm thấy ủy khuất, kìm nén không cho nước mắt rơi xuống , nếu chỉ có như thế mà cô đã khóc, sau này, cô chắc sẽ khóc tới chết.

 

Cô cảm thấy thật may mắn, dù sao hiện tại cũng có người bôi thuốc cho cô, mặc dù nói vết thương của cô là do hắn gián tiếp gây ra.

 

“Em có thể anh vì sao anh lại tức giận không?” Tô Lạc thu chân lại, không muốn làm cho hắn biết, lúc đó cô có thể nhận thấy… Lúc ấy hắn thực sự rất tức giận, mà cô không hề biết cô đã làm gì dể chọc tới hắn, bọn hắn lúc mới rời khỏi cửa hàng không phải rất tốt hay sao.

 

Tuy bộ dạng hắn vẫn rất ôn hòa nhưng ánh mắt đã lạnh đi rất nhiều.

 

Advertisements

2 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 16~18

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s