Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 27


Chương 27

Edit: Ốc Sên

921f631614e1c62322a4e975

“Nếu anh chịu buông tha Tô Lạc, Tề Trữ San sẽ nhận được tất cả những thứ cô ấy muốn.” Ôn Vũ Nhiên thản nhiên nói, hắn cũng không ngu ngốc, lúc trước người này đã hao tổn tâm tư để gả cô ấy cho hắn, như vậy, trong lòng Duệ Húc, Trữ San nhất định có một địa vị không bình thường.  Nếu người đàn ông này có nhược điểm, vậy chỉ có thể chính là một người.

 

Hắn đang đánh cược, mà hắn nhất định phải thắng, nếu không hắn sẽ không thể biết Tô Lạc sẽ gặp phải những chuyện gì, hắn có thể nhìn thấy cô hạnh phúc, nhưng tuyệt đối không muốn nhìn thấy cô đau khổ. Hắn không còn cách nào mang lại hạnh phúc cho cô, nhưng hắn nhất định sẽ khiến ác ma này rời xa cô. Nhất định phải như vậy.

 

“Thật xin lỗi, Ôn tiên sinh,…” Lê Duệ Húc đứng lên, thân thể cao lớn như núi ép xuống, ” Tôi chỉ tin tưởng mình” Hắn chỉ tin tưởng mình, hạnh phúc của cô, chính hắn sẽ trông coi, hắn sẽ không đem quyền chủ đông giao vào tay người khác.

 

“Lê Duệ Húc, nếu anh dám làm gì Tô Lạc, như vậy, tôi sẽ đòi lại trên người Trữ San,” Ôn Vũ Nhiên bước tới, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

 

Lê Duệ Húc xoay người, trong mắt như đóng băng, giọng nói cũng như băng, “Ôn Vũ Nhiên, anh cứ thử xem, anh muốn xem tôi với anh ai sẽ tàn nhẫn hơn,” trên thương trường, sự tàn nhẫn của Duệ Húc đã có danh tiếng, hắn có thể sẽ không lưu tình với Tô Lạc, bởi vì cô ấy đối với hắn chỉ là một quân cờ, khác hẳn với Vũ Nhiên, hắn không thể tàn ác như thế với Trữ San. Bởi vì hắn không giống như Duệ Húc trời sinh lãnh khốc vô tình.

 

Ôn Vũ Nhiên hít một hơi thật sâu, “Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Hắn… Nhận thua, còn chưa bắt đầu hắn đã nhận thua, được rồi, hắn không đủ lãnh khốc, không đủ tàn nhẫn, cũng không có sự bạc tình. Bởi vì Duệ Húc không phải con người, hắn là ác ma

 

Lê Duệ Húc ngồi xuống, cầm một điếu thuốc lên, “Tôi nghĩ những gì cần làm, Ôn tiên sinh hắn phải rất rõ ràng, không cần tôi nói cái gì nữa, tôi tin tưởng, anh không phải là người ngốc, nếu không, anh sẽ không có tư cách ngồi lên vị trí Ôn tổng tài.” Lê Duệ Húc mở tài liệu trước mặt, “Xin lỗi, Ôn tiên sinh, tôi rất nhiều việc, nếu anh còn có việc, mời gặp thư kí của tôi hẹn trước,” nói tới đây, ngay cả một cử chỉ tiễn khách cũng lười làm, lời nói rõ ý đuổi khách, nếu ngay cả như vậy Vũ Nhiên còn không hiểu ra, thì hắn thực sự thành ngốc rồi.

 

Ôn Vũ Nhiên trừng mắt nhìn Duệ Húc, cuối cùng xoay người đi ra ngoài, gặp Vệ Thần tới đưa tài liệu cho Duệ Húc, Vệ Thần nhìn chằm chằm sắc mặt Vũ Nhiên, hiện tại bắt đầu suy nghĩ có nên đi vào hay không, tên kia có khi nào đang nổi nóng không?

 

Lúc này, một cô gái ăn mặc hết sức mát mẻ lắc lắc chiếc eo đi tới, Vệ Thần ôm chặt tài liệu trong lòng, không khỏi lắc đầu thở dài, xem đi, một vật thí nghiệm tới rồi.

 

Cô gái không thèm để ý tới sự cản lại của thư kí, trực tiếp đẩy cửa đi vào, chưa nghe thấy một câu nói dịu dàng nào, chiếc gạt tàn thuốc bay thẳng ra, dường như khiến không khí có thể đóng băng ngay tức khắc.

 

Vệ Thần sờ sờ chóp mũi, thật may hắn thông minh, nếu không, cái người bị ngốc kia sẽ chính là hắn. Hắn nhìn người đàn bà kia ngây ngốc đứng đó, tàn thuốc từ trên người rơi xuống, nếu không phải cô ta vận khí tốt, hiện tại có khi đã bị ném tới đầu rơi máu chảy.

 

Không cần hi vọng Duệ Húc sẽ đối xử khách khí với phụ nữ, người này hoàn toàn từ đầu tới chân, luôn không hề biết khách khí là gì. Vệ Thần vội vàng đi về phía bảo vệ nháy mắt, ý bảo bọn họ đưa cô gái này đi nhanh nhanh một chút. Cô gái vẫn ngây ngốc đứng đó, hiển nhiên là bị Duệ Húc dọa cho sắp ngất rồi,  khuôn mặt trắng bệch, chỉ thiếu nhắm mắt nữa là bất tỉnh rồi.

 

“Mau mau…” Vệ Thần quả thực không muốn nhìn thêm nữa, hắn hôm nay khỏi nghĩ tới ăn cơm rồi. Khuôn mặt trắng bệch giống như ma cộng với hàng lông mi giả dài ngoằng, thực là sắp dọa chết người rồi.

 

Người phụ nữ kia cho tới bây giờ có khi vẫn chưa biết mình bị bảo vệ lôi ra ngoài, Vệ Thần lau mồ hôi lạnh trên trán, đi ra ngoài, người đàn ông này hiện tại không thể động vào, đợi tới lúc tâm tình hắn khá hơn rồi nói sau vậy, hắn dừng cước bộ, cả gương mặt nhăn lại, hắn không rõ, Húc đang tức giận cái gì, rốt cuộc là đang giận Ôn Vũ Nhiên tới đây, hay là đang tức giận Vũ Nhiên muốn giành lại vợ của hắn.

 

Tên kia chắc là không đem vợ mình tới đi, nhưng trên đời này, cái gì cũng có thể giao dịch được, chỉ có tình cảm là không thể.

 

“Húc, sao tôi lại có một loại cảm giác, anh đang hối hận.” hắn lầm bầm nói xong, nhưng tên kia sau khi biết hối hận sẽ là cảm giác gì? Hắn lắc lắc đầu, rất hoài nghi, rốt cuộc Lê Duệ Húc có trái tim, có tình cảm hay không.

 

Hắn không ngừng lắc đầu thở dài, nhìn thư kí không ngừng chớp đôi mắt, vẫn không hiểu những gì đang xảy ra ngày hôm này.

 

Trong khu biệt thự của Duệ Húc, một chiếc xe màu trắng đã dừng lại khá lâu, một người đàn ông ngồi trong xe không ngừng hút thuốc, bỗng nhiên, hắn mở cửa xe, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng trên mặt hắn, lộ ra chút nhợt nhạt. Hắn nhìn thảm cỏ xanh mướt, cách đó không xa là một tòa nhà màu trắng được thiết kế tinh xảo, rất yên tĩnh, không hổ là một trong những tòa nhà bậc nhất trong thành phố, ngoại trừ Duệ Húc, hắn thật không nghĩ tới, ai lại có thể lớn lên ở nơi như vậy, thực sự quá xa xỉ.

 

 Hắn dùng tay che mắt, giống như bị đóng đinh tại nơi này, một lúc lâu đều không có bước tới.

 

Hắn hít một hơi thật sâu, mới đi thẳng về phía trước, nhưng vừa đến cổng, đã bị bảo vệ chăn lại, “Xin lỗi, tiên sinh, đây này là nơi ở cá nhân, không thể tùy tiện đi vào.” Giọng nói lễ phép khách khí, cũng lộ rõ ý từ chối, Lê Duệ Húc vốn không thích người khác tới nhà hắn, cho nên, ở trong này, cơ bản cũng không có người ngoài đi vào, hắn cũng không thích người khác biết nơi riêng tư của hắn vì thế nơi này luôn có bảo vệ trông chừng, để tránh phóng viên đi vào.

 

Ôn Vũ Nhiên đứng ở cổng,  nhìn vào bên trong, muốn nhìn cái gì đó hoặc đang tìm một ai đó.

 

“Tôi tìm Tô Tử Lạc,” trong mắt hắn hiện lên sự khó chịu, trầm mặc đứng ngoài cổng, hôm nay, hắn nhất định phải gặp được cô, nếu không, hắn sẽ không rời khỏi.

 

“Tô Tử Lạc?”bảo vệ khó hiểu nhìn hắn chằm chằm, “Xin lỗi, vị tiên sinh này, nếu anh muốn đi vào, nhất định phải được Lê tiên sinh đồng ý, nếu không, nơi này, bất luận là ai đều không thể vào,” bảo vệ vẫn đưa tay chặn Vũ Nhiên.

 

Ôn Vũ Nhiên xoay người không nói gì nữa, bọn họ không cho vào, vậy hắn sẽ đợi, một ngày không được, hắn sẽ đợi hai ngàu, hai ngày không được, có thể đợi ba ngày, cho tới khi hắn gặp được cô mới thôi.

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s