Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 39


Chương 39:

Edit: Ốc Sên

2liy7w2

“Húc…” Bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ nghẹn ngào, khiến bàn tay Duệ Húc nắm điện thoại chặt hơn, ” Làm sao vậy, Trữ San, hắn đã làm cái gì?” Hắn không cần đoán, cũng có thể biết, ngoài Ôn Vũ Nhiên ra, không có ai có thể làm Trữ San khóc như vậy, mà cô như vậy, khiến trái tim hắn đau đớn.

 

“Húc, đến bây giờ anh ấy vẫn chưa chịu buông tha cho Tô Tử Lạc, tuy anh ấy không nói gì, nhưng em biết nhất định anh ấy đi tìm cô ta, Húc, em đối với anh không tốt sao? Em đã cho anh ấy tất cả, vẫn chưa đủ sao?” Tiếng khóc ngày càng lớn, sắc mặt Duệ Húc càng kém.

 

“Hắn sẽ về bên cạnh em, em yên tâm, hắn sẽ không rời xa em, anh đã nói anh sẽ giúp em…” Duệ Húc nghe giọng nói của chính mình, có chút dao động, hắn ngắt điện thoại, cảm nhận khoảng trống trong tim hắn.

 

Đi ra ngoài, đặt chiếc điện thoại lên trên bàn, Tô Lạc nhìn thấy cũng không nói gì, hắn luôn có chuyện riêng của hắn, cô sẽ không hỏi đó là điện thoại của ai, cũng không hỏi vì sao hắn phải tránh sang một bên để nhận điện thoại.

 

Cô đặt một đôi đũa vào tay Duệ Húc, khoảng cách giữa hai người như lớn hơn, vẫn món ăn đó, vẫn hương vị đó, nhưng lúc này, cảm xúc đã thay đổi, tâm sự nặng nề, tất cả đều biến thành áp lực làm cho hương vị cũng thay đổi.

 

Buổi tối, Tô Lạc ngồi trước cửa sổ theo thói quen, bể bơi bên ngoài, Lê Duệ Húc đang bơi lội, đây đã thành thói quen của bọn họ, một người nhìn, một người bơi.

 

Lê Duệ Húc trồi lên mặt nước, ngẩng đầu nhìn lên cô gái ngồi bên cạnh cửa sổ, hắn vươn tay, nước từ tóc rơi xuống, ánh đèn hắt xuống lấp lánh, không biết có bao nhiêu cuồng dã cùng phóng túng, những giọt nước chảy xuống ngực hắn, nói không hết sự gợi cảm.

 

“Tô Tử Lạc, mang cho anh một chiếc khăn mặt.” Giọng nói của  hắn truyền tới tai Tô Lạc, cô khẽ chớp mắt, sau đó mở cửa chạy ra ngoài, đương nhiên không quên mang cho hắn một cái khăn mặt.

 

Nước trong hồ bơi trong suốt, khi ánh đèn chiếu xuống, những gợn sóng lăn tăn lấp lánh, dịu dàng xinh đẹp.

 

Cô đưa chiếc khăn cho Duệ Húc, hắn cầm lấy, đưa lên lau tóc.

 

“Có muốn thử một chút không?” Hắn đưa mắt nhìn bể bơi, nơi từ trước đến này chỉ có mình hắn độc chiếm, đây là nơi mà hắn không hề muốn chia sẻ với bất kì ai, ngay đến cả Vệ Thần cũng không, nhưng cô gái này sớm đã trở thành ngoại lên, cô nhảy xuống bể bơi của hắn, lại là tự tử.

 

Một lần hay hai lần không có gì khác nhau.

 

Tô Lạc không ngừng lắc đầu, bước  lùi về sau mấy bước, cô không muốn, cô sợ.

 

“Em nhát gan…” Duệ Húc đưa tay còn đọng nước xoa nhẹ mái tóc cô, một câu nói nho nhỏ, mang theo chút trêu đùa, lại có cảm giác đang che dấu sự dịu dàng sâu đậm, giống như một chú nhóc can đảm trong trái tim của quỷ, điều này thật đáng sợ. Không sợ bị thương, lại sợ tình yêu đối với vợ sao?

 

Tô Lạc sững sờ, ngốc nghếch đi theo hắn, đi về phía trước, rời xa khỏi bể bơi, cũng không tính là xa lắm, nhưng một câu nói kia, khiến sự ngọt ngào dâng lên trong trái tim cô, thậm chí có một cảm giác cực kì vui sướng.

 

“Tốt lắm, đi ngủ thôi,” Duệ Húc ném chiếc khắn trong tay, trực tiếp kéo lấy tay Tô Lạc, nắm thật chặt, mặc kê cô giãy dụa thế nào, không có khả năng thoát khỏi.

 

“Tô Tử Lạc, chúng ta là vợ chồng,” hắn thở dài một tiếng, không biết cô đang kiên trì cái gì, nếu đổi thành những cô gái khác, đã sớm chạy lên giường của hắn, cô gái này, còn giãy dụa, điều kiện của hắn so với Ôn Vũ Nhiên còn tốt hơn, bởi vì cho tới bây giờ hắn sẽ không để cho chính mình phải hối hận vì những gì đã làm rồi sau đó mới lo lắng xoay chuyển tình thế.

 

Tô Lạc giãy dụa một lúc cuối cùng cũng buông lỏng xuống, hai người đi lên tầng, Lê Duệ Húc vẫn không chịu buông tay cô, dẫn cô tới phòng của mình, nơi này vẫn như trước, không chút thay đổi, cũng với một nơi nào đó thật khác nhau, nơi này ngoài màu đen trắng và tro ra không có những màu sắc khác, phòng của hắn với tính cách của hắn quả là giống nhau.

 

Lê Duệ Húc ngồi trên giường, Tô Lạc đứng trước mặt hắn, tay hắn vẫn nắm tay cô, không có buông, giữa hai người hẳn nên phát sinh chuyện gì đó, giống như lời hắn nói, bọn họ là vợ chồng, nếu hắn muốn sử dụng quyền lợi của người chồng, cô cũng không có cách nào từ chối.

 

Thân thể cô run rẩy, bàn tay bị hắn nắm ướt đẫm mồ hôi.

 

Cảm giác thân thể nhẹ bẫng, cả người bị hắn ôm trong lòng, sau đó lưng của cô dán trên giường, hai bàn tay nắm chặt lại, đôi mắt mở lớn, khóe mắt đọng nước.

 

Lê Duệ Húc hít sâu một hơi, ” Tô Tử Lạc, chúng ta là vợ chồng, cùng giường chung gối là chuyện đương nhiên, còn có, không cần nhìn anh với ánh mắt như thế, anh không phải tội phạm cưỡng gian.” Hắn nói xong, đưa tay xoa nhẹ đôi lông mày đang nhíu chặt của cô, cô gái này đã đả kích thật lớn lòng tự tôn của hắn, hắn cũng không tin, cô và Vũ Nhiên chưa xảy ra chuyện gì, bọn họ đã là người yêu trong ba nắm, … Bây giờ trai gái đều rất thực tế, cô còn thẹn thùng sao? Bản thân hắn còn chưa từng được lên giường với gái trinh, nhưng, trái tim của hắn vì suy nghĩ này, cảm thấy có chút không thoải mái.

 

“Ngủ đi,” hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán Tô Lạc, sau đó nằm xuống ôm cô nhắm mắt lại, giống như ôm một cái gối ôm vậy, không phải hắn không có cảm giác, nhưng hắn không muốn cố chấp, cũng không muốn cô không cam lòng, Lê Duệ Húc muốn phụ nữ nào mà chẳng được, không nghĩ sẽ phải đi ép buộc một cô gái, huống chi cô gái này còn là vợ của hắn.

 

Thân thể Tô Lạc có chút cứng nhắc, hơi thở của hắn thỉnh thoảng sẽ chạm vào cô, cả tiếng thở của hắn, cô có thể cảm nhận sự tồn tại của hắn, một sự rung động mãnh liệt.

 

Cô không ngừng nhúc nhích thân thể, hai người không phải chưa từng ôm nhau, nhưng cảm giác bây giờ quá chân thực, cảm nhận thời gian chầm chậm trôi qua.

 

“Tốt lắm, ngủ đi”, Duệ Húc đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng vỗ, giống như đang dỗ một đứa trẻ, Tô Lạc dần thả lỏng cơ thể, có lẽ vì quá căng thẳng nên khi buông lỏng bản thân, cô cảm thấy rất mệt.

 

Cô cứ nghĩ mình sẽ không thể ngủ, nhưng khi dựa vào lòng người đàn ông này, cô thấy sự an tâm, nhất là mùi hương trên người hắn, một mùi hương thuốc lá quen thuộc, rất dễ chịu, không hề chán ghét.

 

Một lúc sau, Duệ Húc mở mắt ra, nhìn cô gái trong lòng, ngón tay chạm nhẹ lên trán cô, phát hiện, cô có chút không thoải mái khẽ nhăn mặt nhíu mày, lại càng tiến sát vào trong lòng hắn. Kì thực ôm cô cũng không cảm thấy chán ghét.

 

 

Advertisements

One comment on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 39

  1. mình thật sự rất rất rất thích truyện này phải chi ngày nào củng có truyện đọc thì hay biết mấy.thanks bạn nhiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s