Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 51


Chương 51:

Edit: Ốc Sên

1d8e483555c03793a2cc2b2c1

Tập đoàn Húc Nhật, Vệ Thần nhìn cánh cửa phòng tổng tài vẫn đóng chặt, mệt mỏi cúi đầu, hắn thực sự mệt muốn ngất rồi.

 

“Phó tổng, Giang tổng tới rối.” Thư kí của hắn đi từ phía sau nói.

 

“Phó tổng, ngài không nên quên, ba giờ có một cuộc họp.”

 

“Phó tổng, một số hợp đồng vẫn chưa có chữ kí…”

 

Thư kí của hắn tiếp tục nói, ánh mắt hắn đau khổ, cả gương mặt bắt đầu cười một cách cứng nhắc, trên thế giới này thiếu ai, trời cũng không sập, nhưng tập đoàn Húc Nhật thiếu Lê Duệ Húc liền gặp phiền phức, còn Vệ Thần thiếu Duệ Húc sẽ bị mệt chết.

 

Hắn lau một chút mồ hôi trên trán, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, Húc a Húc, ngày mai nhất định anh phải tới, nếu không, anh cũng chỉ có thể tặng tôi một phần mộ.

 

Hôm nay, hắn bị mệt sắp chết rồi, cái người mà hắn cho rằng không tới thì công ty sẽ gặp phiền phức, lúc này đang cùng với vợ hắn, nhần rỗi ngồi ở bên bể bơi.

 

Tô Lạc giúp hắn lau tóc, hắn vừa từ dưới nước lên, cả người bao trùm bởi một màng nước mỏng. Tay hắn kéo cô ngồi trên đùi mình.

 

“Khá hơn chưa?” Tay hắn vuốt nhẹ mái tóc cô đang dán vào ngực mình, trái tim đập nhanh hơn, đêm qua hắn quá thô bạo, đã làm cô bị thương, cô gái này cũng thật yếu ớt, chỉ cần hắn mạnh mẽ một chút, liền có thể bóp nát cô.

 

“Không đau,” Tô Lạc tiếp tục lắc đầu, Duệ Húc nhíu chặt lông mày, lại là câu này, mấy câu này được lặp đi lặp lại, không đau, không có vấn đề gì, rất khỏe, rõ ràng trên gương mặt lộ rõ vẻ tái nhợt, nếu như nói cô không có việc gì, tên của hắn sẽ đọc lộn ngược.

 

“Xin lỗi, hôm nay lại làm anh không đi làm,” Tô Lạc vòng tay ôm hông hắn, cô rất thích hơi thở của hắn, trên người hắn vẫn còn nước sẽ làm ướt quần áo cô, nhưng cô vẫn không buông tay, sự dịu dàng hiếm có này, bất kì ai cũng không muốn bỏ qua.

 

“Đi làm lúc nào cũng có thể đi, vợ thì chỉ có một,” Duệ Húc xoa nhẹ tóc cô, rõ ràng hắn cảm nhận được cô gái trong lòng, thân thể khẽ run nhẹ.

 

“Tô Tử Lạc, em hãy yêu anh?”, hắn cúi đầu, nhìn chằm chằm ánh mắt đang luống cuống của cô, cô vẫn cố gắng che dấu nhưng đối với một người như Duệ Húc mà nói, một ánh mắt, một động tác, một sự rung động nhỏ, hắn đều có thể nhỉn ra.

 

Hiện tại, hắn không muốn gì hết, chỉ muốn ở cạnh cô gái này, hưởng thụ thời gian nghỉ hiếm hoi này.

 

Tuy chỉ có một ngày, đối với bọn họ có bao nhiêu là quý giá.

 

Ngày hôm nay trôi qua thật chậm, nhưng dù có trôi chậm đến mấy thời gian một ngày cũng sẽ hết, thời gian trôi qua, không biết cuộc sống như vậy có thể quay lại hay không, không phải bọn họ không muốn, cũng không phải bọn họ không nguyện ý, chỉ là có những việc xảy ra, đều vượt quá tầm tay, bọn họ có đủ khả năng để chọn tình yêu chân thành nhất.

 

Tầng bốn năm tòa nhà Húc Nhật, Tô Lạc đứng trước cửa sổ nhìn xuống thật lâu, không biết vì sao, cô cảm thấy rất chóng mặt, cao quá, hôm nay có mới có thể cảm nhận rõ được thế nào là “cao xử bất thắng hàn” hóa ra cao như thế cũng mệt mỏi như thế.

 

Cô xoay người lại, nhìn thấy thư ký thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô, như cố gắng tìm được cái gì đó trên người cô vậy, có lẽ cô thư kí này luôn cố đoán ra thân phận của cô, cô và Duệ Húc có mối quan hệ như thế nào, cô không cần biết người khác thấy thế nào, chỉ cần bản thân cô biết là được, cô là vợ của Lê Duệ Húc, mặc kệ thân phận của Duệ Húc là gì, trong lòng cô, hắn chỉ là chồng của Tô Tử Lạc.

 

Cô đi vào gian phòng trà, rót một chén sữa, hôm nay hắn bề bộn nhiều việc, mới có một ngày không tới công ty, trên mặt bàn tài liệu đã dày gấp đôi, đến ngay cả thời gian dùng cơm cũng không có, tổng tài của tập đoàn Húc Nhật, bề ngoài vẻ vang, ăn trên ngồi trước, có mấy ai biết được, áp lực mà hắn phải chịu so với những người khác cao hơn rất nhiều. Nắm chặt chiếc cốc trong tay, trái tim cô có chút không thoải mái, vì người đàn ông kia, hắn nhất định đang rất mệt.

 

Cho nên, cái gì cũng có thể tha thứ, bản thân cô cũng không có tức giận.

 

Cô bưng cốc sữa đi ra, lại thấy thư kí đưa mắt đánh giá mình, cô khẽ mỉm cười, đi ngang qua, thư kí có chút xấu hổ cúi đầu, mọi người cùng là phụ nữ, bị nhìn như vậy, là ai cũng đều sẽ cảm thấy không thoải mái.

 

Cô đẩy cửa phòng, trừ Vệ Thần ra, cô là người duy nhất không cần gõ cửa, chỉ là cần chắc chắn người nào đó sẽ không phát hỏa và tự dưng lại xuất hiện một cô gái trong phòng.

 

Tô Lạc đi vào, đặt cốc sữa lên trên bàn, nhìn thấy tài liệu trên bàn hắn, là vài bản thảo thiết kế, mỗi bản vẽ đều tinh xảo và hoàn mỹ.

 

Duệ Húc buông cây bút trong tay xuống, đưa tay ra, Tô Lạc hiểu ý đi về phía sau bàn làm việc của hắn, thoáng một cái cô đã ngồi trên đùi Duệ Húc.

 

“Hôm nay cảm thấy thế nào?” Tay Duệ Húc đưa tay vuốt nhẹ má cô, một gương mặt nhỏ nhắn mịn màng không chút son phấn.

 

Tô Lạc lắc đầu, hai má hồng lên, cô dựa đầu vào lồng ngực hắn, hai mắt nhắm hờ lại, đêm qua hắn chăm sóc cô cẩn thận, không hề chạm vào cô, đêm nay, có thể không nhất thiết phải như vậy, mỗi một câu nói, một ánh mắt đều rõ ràng như thế, cô muốn bỏ qua là điều không thể.

 

Lê Duệ Húc bưng cốc sữa trên bàn lên uống, vẫn như trước đây, hương vị này hắn vẫn không thích, nhưng đây là của cô chuẩn bị cho hắn, hắn có chút miễn cưỡng uống hết.

 

“Hôm nay, anh có nhiều việc, em có thể đi dạo xung quanh, không nhất định phải ở đây, nếu như mệt thì vào phòng nghỉ ngơi.” Hắn nói chính là một gian phòng nhỏ kia, chỉ cần hắn đồng ý, giường của hắn, cô có thể ngủ lúc nào cũng được, ai bảo cô là vợ của Duệ Húc hắn.

 

“Vâng.” Tô Lạc gật đầu, nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng lại vô cùng đẹp.

 

Duệ Húc hôn nhẹ lên đôi môi vẫn còn hơi sưng đỏ của cô, không dám dùng sức, chỉ sợ làm cô đau, đêm qua ôm cô ngủ, không ai biết hắn nhẫn nhịn vất vả thế nào, hắn là một kẻ buông thả dục vọng nhưng cũng là một kẻ có thể kìm nén dục vọng, rất nhiều cái không, hiện tại cũng chỉ có thể biến thành một từ có, òoàn bộ đều bởi vì cô gái này.

 

Tô Lạc đứng lên, Duệ Húc lại tiếp tục vùi đầu vào công việc, nếu mấy thứ này làm không xong, hắn lại phải tăng ca, sẽ không có nhiều thời gian ở bên cạnh vợ hắn.

 

Bản thân hắn lại không muốn phí phạm quá nhiều thời gian ở công ty.

 

Tô Lạc đóng cửa lại, không quấy rầy hắn, cô không có cách nào giúp hắn, nhưng sẽ không gây thêm phiền phức cho hắn.

 

Cô đi vào thang máy, đi xuống bên dưới, cô muốn đi ra ngoài một chút, cô vẫn chưa nhìn qua hết các nơi trong công ty, mỗi tầng đều là một ngành độc lập, nghiệp vụ của tập đoàn Húc Nhật lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, thậm chí có những cái cô chưa từng nghĩ tới.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s