Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 56


Chương 56:

Edit: Ốc Sên 

aaaaa, ta điên mất, Lê Duệ Húc, Tề Trữ San, ta muốn lọc da hai người ….aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa 

0b12ec22961376634d088d71

Tô Lạc chớp mắt, khi nghe thấy từ cô gái khác, trái tim như bị bóp một cái thật chặt. Cô không muốn hắn đi với cô gái khác, thực sự không muốn.

 

Lắc đầu, cô tựa vào vai hắn, không để ý trong mắt hắn toát ra sự lạnh lẽo.

 

Đây là một bữa tiệc giữa các thương nhân, nơi tụ họp đông đủ các thương nhân có tiếng, tất nhiên sẽ có Lê Duệ Húc và tổng tài của tập đoàn Ôn Thị – Ôn Vũ Nhiên, một người cưới được người mẫu nổi tiếng Tề Trữ San, còn giành được mảnh đất trong buổi đấu thầu khiến các  công ty khác ghen tị, Ôn Thị đã có bước tiến mạnh, đang dần đuổi kịp tập đoàn Húc Nhật, nếu cho hắn vài năm nữa ….  hắn sẽ làm được những gì, không ai có thể đoán được, nhưng cho tới nay, tập đoàn Húc Nhật, vẫn đứng đầu các doanh nghiệp trong ngành.

 

Tô Lạc kéo tay Duệ Húc, tiếp nhận những ánh mắt tò mò đánh giá, cô có chút hồi hộp, sợ hãi, nhưng độ ấm trên người Duệ Húc đã khiến cô dũng cảm lên nhiều, tuy nụ cười của cô hơi mất tự nhiên, hai má đỏ hồng lên ngượng ngùng, bộ váy trắng thượt tha, giống như một đóa hoa dại trắng noãn, không bắt mắt nhưng lại có một hương vị rất riêng biệt.

 

Duệ Húc tán thưởng nhìn cô, vợ hắn ngày càng dũng cảm. Khi hắn xoay người…. đối diện với một đôi nam nữ, vẻ mặt thay đổi rất nhiều, cuối cùng chì có khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Bề ngoài không hề thay đổi, nhưng trái tim đã không thể bình tĩnh.

 

Trữ San, đang nhìn hắn, dường như còn có một chút mất mát và đau thương. Vì sao…. Hắn không rõ….

 

Tề Trữ San nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô gái bên cạnh Duệ Húc, không biết vì sao, trái tim cô thấy đau, cảm giác mất mát ngày càng lớn, lớn đến nỗi giày vò cô lúc nào không hay, trước kia không lâu, người phụ nữ duy nhất ở cạnh Duệ Húc chính là cô, còn bây giờ, thời gian ngắn ngủi có quá nhiều thứ thay đổi, tại sao lại là người phụ nữ cô căm ghét nhất.

 

Cô liếc mắt nhìn Vũ Nhiên, sắc mặt hắn thật khó coi, cả người lạnh băng, cô không thể tiếp tục lừa gạt mình, mặc dù cô có cố gắng thế nào, vĩnh viễn trong lòng hắn chỉ có bóng dáng của Tô Lạc. Điều này làm cho cô càng không thể chịu đựng được.

 

Người phụ nữ kia có cái gì tốt, khiến một người đàn ông nhớ nhung ngày đêm, lại khiến một người đàn ông khác đối xử tốt với cô ta. Sự dịu dàng trong ánh mắt Húc không thể gạt người, có lẽ ngay chính bản thân hắn cũng không biết điều này, khi hắn nhìn cô gái ấy, dường như đó chính là tất cả của hắn.

 

Đột nhiên Trữ San có một dự cảm đáng sợ, cô sẽ mất đi tất cả. Húc… Là thật sao? Còn cô thì sao… Cô giật mình, cô đang suy nghĩ gì vậy, người cô yêu không phải là người đàn ông luôn ở bên cạnh cô, một người cô đã hiểu quá rõ, người phụ nữ kia là vợ Duệ Húc, sẽ không thể cướp được Vũ Nhiên của cô, cô hắn nên cười thật lớn mới đúng, vậy tại sao cô chỉ muốn khóc.

 

Tô Lạc nhìn thấy Vũ Nhiên, bên cạnh hắn là người vợ xinh đẹp,  cô đặt tay lên lồng ngực, không hề đau đớn như cô tưởng, hiện tại cô còn muốn đi tới chúc phúc hai người họ.

 

Cô nở nụ cười, giống như trước đây, cô cười với Vũ Nhiên, nụ cười dịu dàng nhất, trong sáng nhất, khiến trong tim Vũ Nhiên có đủ các loại mùi vị. Hắn còn chưa quên, cô đã quên. Không biết là hắn vô tình hay là cô vô tình nhiều hơn.

 

“Em đi toilet một chút,”  Cô nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Duệ Húc khi nhìn Tô Lạc, nhìn thấy sự phức tạp và mất mát trên gương mặt Vũ Nhiên, cô không biết cảm giác của mình bây giờ là gì, cô cần yên tĩnh một chút.

 

Cô buông tay Vũ Nhiên, lại thấy được ánh mắt Duệ Húc nhìn cô chằm chằm, trái tim loạn nhịp, cắn cắn đôi môi đỏ mọng, đi về phía toilet, mỗi lần chỉ cần cô thể hiện động tác này, hắn nhất định sẽ đi theo cô.

 

“Anh đi ra ngoài một lát, em đứng yên ở đây đợi anh,” Lê Duệ Húc rời khỏi vòng tay cô, nhàn nhạt nói, hắn nói xong cũng không chờ phản ứng của Tô Lạc đã ném cô tại đây, mặc kệ cô có bao nhiêu sợ hãi, lo lắng.

 

Tô Lạc nhìn bóng lưng lạnh lùng của hắn, cô đành đứng ở nơi vắng người nhất chờ hắn, Vũ Nhiên đứng một lúc lâu liền đi theo.

 

Trong Toilet, Trữ San nhìn chính mình trong gương, một lúc sau mới hồi phục, cô buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, mới cảm nhận cái đau từ lòng bàn tay truyền tới, thật là đau. Cô không biết mình bị làm sao, cô chỉ biết bây giờ cô muốn xóa đi cái cảm giác này.

 

Tức giận, buồn phiền…

 

“Đang lo lắng về hắn sao?” một giọng nói lãnh đạm đầy quyến rũ truyền tới, cửa phòng bị mở ra, một thân ảnh cao lớn bước vào, hắn dựa người vào cửa, đột nhiên bước lên, đưa tay chạm vào má cô, “Em khóc, anh nhớ từ trước tới nay em chưa bao giờ khóc, em nói khóc chính là yếu đuối,” Duệ Húc đưa ngón tay chạm vào khóe mắt cô, tuy cô đã trang điểm kĩ càng lại, ánh mắt vẫn còn hồng hồng, vừa rồi cô đã khóc.

 

Là vì người đàn ông kia sao?

 

Hắn khẽ nheo mắt lại, nhìn thấy đôi mắt hồng hồng của cô, hắn dường như thấy được ánh mắt của một chú thỏ đang khóc, trong khi người phụ nữ kia thường khóc, có khi sẽ khóc lén lút, nhiều nhất cũng chỉ có hắn cảm giác giống như một chú thỏ đang đưa mắt nhìn.

 

Rất nhanh, hắn liền quăng cái suy nghĩ dư thừa này đi, người của hắn, trong mắt hắn, chỉ có cô gái xinh đẹp trước mặt này.

 

“Húc, em cảm thấy hơi mệt một chút, cho dù em làm cái gì, hắn đều không nhìn thấy, em cứ nghĩ chỉ cần ra nước ngoài, hắn sẽ tốt với em hơn, sẽ quên đi người đàn bà kia, em cho rằng mình đã làm đúng, nhưng em phát hiện ra, chỉ cần hắn vừa nhìn thấy người đàn bà kia, trong mắt hắn đã không còn có em”.

 

“Húc, anh nói xem em còn có thể kiên trì được nữa không?” Trước mặt Duệ Húc, cho tới bây giờ cô đều không cần che dấu bản thân mình, bởi vì hắn hiểu cô, hắn luôn giúp cô, cô cũng biết, chỉ cần cô lên tiếng, hắn đều có thể làm tất cả cho cô.

 

“Anh đã nói rồi, cô ấy sẽ không thể phá hoại hạnh phúc của em, hiện tại người cô ấy yêu là anh,” Duê Húc nói, hắn thật muốn khẳng định cả thể xác và tinh thần của Tô Lạc đều thuộc về hắn, cô ấy sẽ không thể phá hoại hạnh phúc của cô, Trữ San muốn người đàn ông kia, rất nhanh người đó sẽ thuộc về cô.

 

“Húc, anh yêu cô ta sao?” Trữ San nghe những lời này, không rõ cảm giác trong tim là gì, có chút vui sướng, lại có chút chua chát, dường như có gì đó mắc tại cổ họng, hết sức khó chịu.

 

“Yêu?” Duệ Húc khẽ nhếch môi, ánh mắt màu trà sâu thẳm, hắn thâm hiểm nhìn qua người phụ nữ trước mặt, “Cho tới bây giờ anh chưa bao giờ nói anh sẽ yêu người khác, anh đã hứa với em, sẽ khiến cho hắn hết hi vọng với cô ấy, em nói xem, giữa anh và cô ấy có tình yêu sao?”

 

Làm sao Lê Duệ Húc có thể yêu, tình yêu của hắn, sớm đã không có.

 

Advertisements

5 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 56

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s