Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 80.2


Chương 80.2

Edit: Ốc Sên

Vậy là đã hết quyển hai, chúng ta đã đi được một nửa chặng đường, thật là không vui vẻ gì, muốn giết Duệ Húc, đâm chém Trữ San, ta cảm thấy Trữ San cứ như kiểu làm gái vậy… Kiểu không có zai là không chịu được… Hazzz

4adaf3ed_14d0eef0_11401011239986160

Cô nhìn hắn qua lớp nước mờ ảo, ánh mắt hắn lạnh như băng, nhìn cô không có chút cảm tình nào.

“Nếu không yêu, vì sao phải tiếp cận?” Cô nghe được giọng nói run run của mình, cảm giác thê lương không thể nói hết.

Không yêu, cô không có cách nào tự lừa gạt mình nữa. Cho tới bây giờ hắn chưa hề yêu cô.

Duệ Húc đột nhiên đứng lên, bàn tay lớn đưa ra, dùng sức nắm chặt người cô, Tô Lạc bị bắt phải nhìn hắn, còn nhìn thấy chính mình trong mắt hắn, thật chật vật, thật đáng thương.

“Nếu không có cô, cô ấy đã có được hạnh phúc,” Giọng nói lãnh khốc truyền tới, nháy mắt làm trái tim cô đóng băng.

Cô khẽ nắm tay lại, một chút thần thái vừa rồi đã hoàn toàn biến mất. Chỉ có trái tim, bắt đầu vỡ vụn, lần đầu tiên cô biết, cái gì gọi là thương tâm muốn chết, cái gì gọi là đau tới tận cùng của đau, cô hạ tầm nhìn xuống, khẽ chớp mắt, mọi thứ như bị nghiền nát.

“Anh có yêu em không?” Cô hỏi, cô biết mình không thể thay đổi được cái gì, sự cảnh cáo của Vũ Nhiên, sự khiêu khích của Trữ San, còn có cả sự vô tình của hắn, tất cả đã nói cho cô biết, cô không muốn tiếp tục như thế này nữa, cô chỉ muốn biết, hắn có yêu cô không?

Chỉ cần một chút, một chút, cô sẽ cảm thấy mình không còn đáng thương như lúc này, chính mình có thể sống tiếp, có một lí do để sống.

Có lẽ, hắn yêu cô, không bằng một phần vạn cô yêu hắn.

Như vậy, cô vẫn có thể mỉm cười.

Duệ Húc buông cô ra, đứng lên, sự u tối bao quanh, âm trầm, lạnh lẽo.

“Cô nói xem?” Hắn nghiêm mặt, mỗi một câu một chữ, đều là sự khởi đầu, hắn nhất định cố chấp phá tan cô, cũng hủy đi tất cả những gì cô có, tình cảm của cô, trái tim cô và cả hi vọng của cô.

Ánh mắt Tô Lạc như đã hiểu nháy mắt trở nên mịt mù, sau đó cô như nhìn thấy giọt nước mắt của mình, từ đôi mắt cô lưu lại trong trái tim cô, chua xót như vậy, đau đớn như vậy.

Hắn không cần phải nói, cái gì cũng không cần, trong mắt hắn chứa đầy sự châm chọc và khinh thường, đã cho cô biết toàn bộ đáp án, hắn không hề yêu cô, một chút cũng không có.

“Đối với anh, em là cái gì?” Cô nhìn theo thân ảnh hắn bước lên tầng, giọng khàn khàn, làm cho cả người hắn cứng lại, ngoại trừ hắn là một người đàn ông sắt đá, còn là một người đàn ông đới với người phụ nữ mình yêu thì sẵn sàng nắm lấy bàn tay đau của cô ấy, còn đới với người phụ nữ hắn không yê, dù thế nào vẫn ra tay rất tàn nhẫn.

Bước chân của hắn chậm lại.

 “Quân cờ…” Lời vừa ra khỏi miệng, bước đi lại vững vàng như cũ, còn Tô Lạc đã không còn nghe thấy bất cứ cái gì nữa.

Quân cờ, ha ha, Tô Lạc cô đúng là một quân cờ, hắn thực sự yêu cô ấy sao? Yêu, thậm chí nguyện vì cô ấy mà chính mình phải chịu thiệt thòi, lấy một người mà bản thân không yêu.

Cả người cô co thêm một chút, toàn thân tỏa ra sự lạnh lẽo, gắt gao nhắm mắt lại, không ai nhìn thấy, linh hồn cô vết thương chồng chất vết thương, hai đoạn tình cảm, hai người đàn ông, đều rời bỏ cô.

Trong mắt bọn họ, Tô Lạc chỉ là một quân cờ, chỉ là một quân cờ không còn tác dụng.

Hiện tại tình yêu của hắn đã quay trở lại, vậy còn cô thì sao, Tô Tử Lạc cô thì sao, coi cô là cái gì đây, cô là cái gì đây…

Duệ Húc đóng cửa phòng lại, tay hắn đưa lên đầu, năm ngón tay cào cào tóc, ánh mắt u ám tối tăm, giống như vực sâu không đáy. Hắn đi tới bên cửa sổ, lấy trong hộp ra một điếu thuốc, châm lửa, phát hiện ngón tay hắn đang run lên, lòng bàn tay của hắn còn lưu lại độ ấm bất thường của cơ thể cô.

Cô gái chết tiệt, hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, sau đó dùng lực hút một hơi thuốc thật sâu, không biết vì sao hắn lại buồn rầu, khó chịu như thế.

Hắn lấy điện thoại di động, tìm một con số rồi gọi đi.

“Húc…” Tiếng Trữ San mềm mại dịu dàng vang lên khiến tim hắn cảm thấy thoải mái hơn một chút.

“Hôm nay anh muốn gặp em ở đó,” Hắn nghe Trữ San nói được, đột nhiên dập điện thoại, hắn thổi từng làn khói trắng ra ngoài, cả người giống như ác ma, không có một chút gì gọi là tình cảm con người.

Hắn cầm áo khoác đi xuống tầng, Tô Lạc vẫn ngồi trên ghế sa lon. Cô không hề nhúc nhích nhìn hắn, giống như một con vật nhỏ bé bị bỏ rơi, sớm đã không còn linh hồn.

“Chồng… Anh có đói bụng không, anh muốn ăn cái gi?” Cả người khẽ thả lỏng, cố gắng cười, muốn giống như trước đây, có thể họ không biết, không ai có thể trở về như trước, chân tương mọi chuyện cũng đã lộ ra, như vậy, việc làm trò, không ai còn có hứng diễn nữa.

Nhưng tất cả đã qua thực sự chỉ là một vở hài kịch thôi sao?

Duệ Húc mở cửa, ánh mắt tàn nhẫn nhìn qua cô, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, chứa đầy sự lãnh khốc,” Cô nên biết tôi sẽ ở đó, hơn nữa sau này cô không cần làm những món khó ăn như vậy nữa, tôi sẽ không ăn, thu lại cái bộ dáng đáng thương của cô lại, tôi sẽ không đau lòng…” Phịch, tiếng cửa đóng lại.

Dường như cảm giác sự tàn nhẫn của mình là chưa đủ, có vẻ như cô vẫn còn chút hi vọng.

Nhưng, hắn lại không hề biết Tô Lạc ngay cả linh hồn cũng đã không còn, bây giờ cô một chút hi vọng đều không có.

Cô nhìn cánh cửa đóng lạnh lẽo, cố gắng nuốt toàn bộ nước mắt vào trong. Đôi mắt sưng đỏ, không khóc không được.

Một căn phòng có màu sắc ấm áp, hơi thở gấp gáp nóng bỏng tràn đầy không khí, một đôi nam nữ đang ôm chặt lấy nhau, làn da màu đồng của người đàn ông, do vận động mà có mồ hôi chảy xuống lồng ngực đầy sự gợi cảm.

“Húc, em muốn tới phòng thiết kế,” Trữ San vươn ngón tay chạm vào ngực Duệ Húc, hưởng thụ độ ấm trên người hắn, Duệ Húc mở mắt ra, sự mệt mỏi trong mắt khó mà giấu được.

“Vì sao lại muốn tới đó?” Húc kéo tay Trữ San đang nghịch ngợm ở lồng ngực mình, ánh mắt càng ngày càng chìm xuống.

“Anh không nhớ sao, trước kia em làm chuyên ngành thiết kế, tuy thời gian trôi qua đã khá lâu rồi, nhưng em tin tưởng em sẽ thành công, hơn nữa, nghề người mẫu không thể làm cả đời, nếu làm nhà thiết kế kiêm cả người mẫu sẽ làm em thấy em đạt được nhiều thành quả hơn.”

8 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 2 – Mua bán tình yêu – Chương 80.2

  1. ui tội nghiệp chị Tử Lạc quá đi!!!!! chị ấy thật đáng thương mà hơn hết mình rất giận và cực kì ghét anh Húc quá đi còn về phần bà Tử San thì phải nói là mình vô cùng căm ghét chỉ mong sao chị Tử LẠc bỏ đi luôn từ bỏ anh Húc luôn đi và sau đó chị ấy tìm được một người đàn ông không cần giàu co đẹp trai hay gì cả chỉ cần yêu thương chị ấy là được rồi !! huhuhu ….hóng chap mới quá đi dù biết chap mới sẽ chỉ là một chuỗi ngày đáng thương của chị ấy
    Cảm ơn bạn nhìu nha!! vì đã edit cho chúng mình một bộ truyện hay như vậy !! Thanks bạn nhìu nha !!

  2. bạn mai có thể tăng 2 chương được không?
    nhân mấy ngày tết làm quà đi. xong đó người đi làm người đi học khó có thể hội tụ thưởng thức sản phẩm của bạn.hi ^^
    năm mới vui vẻ

  3. nàng ui mau ra chap mới đi !! Nếu được xin nàng ra mỗi ngày 2-3 chap chứ đến khi đi hoc rồi không có thời gian cày được truyện !!! buồn lắm ..còn nếu không được thì cũng không sao đâu dù sao đi nữa thì cũng cảm ơn nàng nhìu nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s