Người chồng máu lạnh – Quyển 3 – Trái tim vẫn luôn im lặng chờ đợi – Chương 38


Chương 38:

Edit: Ốc Sên

Hai chương rồi nhá :v … Chúc các nàng ngủ ngon… ta đi ngủ đây :*

nhien1

Hắn ngẩng đầu lên, uống một ngụm sữa lớn, cô ngồi lâu như vậy mới uống có một chút, mà hắn vài ngụm đã giải quyết hết chỗ sữa, sau đó bàn tay hắn dùng sức nắm chặt cái chai, đợi hắn buông tay thì cái chai đã bị bóp méo, trên thân chai còn có dấu tay hắn ấn xuống.

Hắn buống tay, quăng cái chai ra đằng sau, chỉ nghe bộp bộp một tiếng, cũng không biết hắn đã  ném đi đâu rồi.

Hắn đứng lên, thân thể cao lớn, chiếc bóng hắn bao trùm hết Tô Lạc.

Tô Lạc mỉm cười nhìn hắn, nụ cười trong sáng, ánh mắt lại lộ đầy vẻ ưu thương khác hẳn với nụ cười của cô nhưng cô vẫn cười, cười là một loại ngôn ngữ tốt nhất, cô không dám lên tiếng vì sợ bất đồng ngôn ngữ, cho nên cô chỉ có thể cười.

Người đàn ông này lại giống có việc, đi qua người cô, từ đầu tới cuối cũng không nói một câu cảm ơn, hắn từ từ bước đi, Tô lạc vẫn duy trì một đông tác kia, cho tới khi không nhìn thấy bóng dáng người đàn ông kia đâu, cô mới đứng lên.

“Chúc anh hạnh phúc…” Đôi môi khẽ mở, một câu chúc phúc, theo gió bay đi thật xa.

Cô đứng lên, vỗ vỗ bụi bụi đất trên người, lướt qua con đường rộng lớn, bước về phía trước.

Cô cần tìm một công việc, một chỗ ở, nếu không, có thể cô sẽ biến thành con người kia lắm. Bọn họ một người hướng bên trái, một người hướng bên phải, bước về hai hướng ngược nhau, càng ngày càng cách xa.

Người đàn ông một thân đầy bụi đất ánh mắt nhìn thẳng đi về phía trước.

Bước chân vững chải, không hề giống một tên ăn mày, khí chất trên người hắn còn hơn cả những người đàn ông mặc âu phục, không một chút màu sắc nhưng khí chất lại rất mạnh mẽ, gương mặt còn toát ra một vẻ tôn quý.

Một chiếc xe dừng lại bên người hắn, hai người đàn ông mặc âu phục đen nhanh chóng bước ra.

Đứng trước mặt hắn, cúi người thật sâu.

“Thiếu gia, xin mời.” Giọng nói lộ rõ sự tôn kính, có lễ nghi, quy củ, người đàn ông chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ, bụi bẩn trên mặt không thể che được đôi mắt sáng như pha lê kia.

Hắn khẽ mím môi, hai người đàn ông trước mặt vẫn cúi đầu trước hắn.

Cuối cùng hắn bước về phía chiếc xe, giật cửa ngồi xuống.

“Còn không quay về.” Giọng nói hắn lạnh lẽo vang lên, một câu tiếng trung được nói ra, trong mắt thoáng hiện sự không kiên nhẫn.

Lái xe vội vàng làm theo lời phan phó của hắn, rất nhanh chiếc xe liền nổ máy, chạy đi, hướng về phía ngược lại, ánh mắt hướng ra phía ngoài, một thân quần áo bụi bặm thật không hợp với chiếc xe sang trọng này.

Xe dừng lại, hắn đi ra, đôi chân dài thon thẳng tắp lại rất mạnh mẽ, chân hắn chạm phải cái chai bị hắn bóp bẹp, ánh mắt hướng về phía kia, không còn thấy ai.

“Giúp tôi tìm một người,” Hắn nhặt chiếc chai lên, nắm chặt.

“Vâng,” hai người đàn ông lại cúi người xuống.

Ánh mắt hắn lóe lên, nơi đó, không còn cô gái vừa nãy.

“Cô gái, tôi thiếu cô một chai sữa, tôi sẽ nhớ kĩ.”

Tô Lạc vừa đi vừa nhìn, tiếng anh của cô không khá lắm, ngoại trừ những lời đối thoại cơ bản nhất còn lại cô không có chút kĩ năng giao tiếp nào, cô không biết ở đây cô có thể làm những gì, ngôn ngữ chính là trở ngại lớn nhất của cô.

Mặt trời đã lặn dần, màn đêm buông xuống thật lạnh.

Cô uống một chút nước cho đỡ khát, nhưng bụng cô đang kêu, cô ôm bụng, cả người rúc vào trong góc tường, như vậy sẽ không có ai có thể nhìn thấy cô.

Cả người co lại, cô giống như một con mèo con bị người ta vứt bỏ, cả người co rúm lại cố gắng vượt qua thời khắc này, cho tới bây giờ cô chưa từng đến một đất nước xa lạ như này.

Nhắm mắt lại, cách đó không xa, cô có thể nghe thấy được bài nhạc phát ra từ một chiếc xe.

Người đem tình yêu trao ai

Người đi dứt khoát dẫu tôi có rơi lệ

Không thể quên được người nên ngậm ngủi đau thương

Đã từng thề ước vì sao vội thất hứa

Người muốn chúng ta chia tay em không thể làm được

Người lạnh lùng làm tâm em đau nhói

Bỏ đi tất cả sự tự ái để dũng cảm đối mặt

Tổn thương như vậy thì thà rằng lừa dối bản thân

Cuối cùng tự lừa dối bản thân khiến tâm hồn chai sạn

Người trao tình yêu cho người khác dẫu em có cố níu kéo

Cho dù khóc than người cũng chẳng quay đầu lại

Người đem tình yêu trao ai để em tự mình đau xót

Vì người mà bi thương, vì người mà bị lụy khiến mọi thứ không còn hoàn mĩ như trước

Người đem tình yêu trao cho người khác có khi nào sẽ có lúc hối hận không

Có thể hay không cầu xin người cho thêm một cơ hội sửa chữa

Người đem tình yêu trao ai có khi nào tình yêu đó sẽ trở thành gánh nặng

Yêu người nên đau đớn người nào biết, chỉ bởi vì giờ đây người đang vui bên ai kia

(Link bài hát đây nhá mọi người :3

http://cnmuzik.com/tinh-khuc-bat-hu/em-dem-tinh-yeu-trao-cho-ai/)

Cô khẽ ngâm nga bài hát, ở đây chỉ có một mình cô giữa đêm đen, có chút đau lòng, có chút chua xót, khó mà có thể đi vào giấc ngủ.

Bụng của cô vừa đói lại vừa đau, nhưng cô vẫn nhỏ giọng ngâm nga bài hát này.

Một đêm nay thật dài như nửa đời người, chật vật để trải qua, một đêm này, gần như cô không ngủ, cô không hề quên đây là một đất nước xa lạ, chỉ có một mình cô cô độc.

Khi ánh mắt trời chiếu vào cô, cô hoảng hốt mở mắt ra, bụng vẫn rất đói, một mình cô đã vượt qua đêm đầu tiên ở đất nước này, thật cô đơn.

Cô đứng lên, vỗ vỗ quần áo, cô là người sạch sẽ, chỉ là không biết sự sạch sẽ này có thể duy trì bao lâu.

Cô bước vu vơ trên đường, cứ đi như vậy, cho tới khi nhìn thấy một nhà hàng phương tây xinh xắn, cô nhìn thấy tờ giấy dán trên cửa, không ngờ lại có chữ trung văn ở đó.

“Tìm người giúp việc, hồ sơ trong sạch, không có thói quen tính xấu, giỏi tiếng Trung.”

Tô Lạc khẽ mím môi, nếu không hiểu tiếng Trung sao có thể hiểu trên đó viết gì, cô có chút mâu thuẫn.

Cô nhìn mình, xem như là có hồ sơ trong sạch đi, phải nói là cực kì trong sạch, bởi vì một người thân cô cũng chẳng có.

Cô nhấn chuông cửa, cô biết mình rất cần tìm một công việc, bởi vì cô cần phải sống tiếp, cô phải sống thật tốt, cô không muốn chết, cũng không muốn làm ăn mày.

Cô đang đợi, có chút lo lắng, cô không biết mình có thể sống như vậy thêm mấy ngày nữa, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà cao lớn này, mờ hồ, trong mắt cô lại có chút ướt.

Từ cửa truyền lại tiếng vang, đôi môi cô có chút tái mím lại, mơ hồ, cô thấy được một người phụ nữ trung niên không ngừng đánh giá cô.

“Xin hỏi cô là…”

Tiếng Trung…

Một câu tiếng Trung khiến Tô Lạc cảm giác như đang quay về gia đình vậy, chỉ là nơi này vốn không phải nhà của cô.

Cô cúi đầu, mặc cho nước mắt rơi xuống, cô lau nước mắt, khi ngẩng đầu lên, cô nở nụ cười nhìn người phụ nữ trung niên trước mặt, một nụ cười trong sáng nhưng lại quá u buồn.

23 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 3 – Trái tim vẫn luôn im lặng chờ đợi – Chương 38

      • bạn ơi, mình chỉ là edit, mà mình viết xong được ý, thì mình cũng đăng lên ngày mấy chương bạn ạ🙂. Mình edit được bao nhiêu thì mình post hêt lên rồi đấy

  1. Ty ac a ! Rat ac nha ! Nhung bat qua muoi thich … Nhung neu post nhieu chut thi yeu luon ! Ah … Bieu muoi cua muoi no noi muoi rat giong … Gl … Ax ax … Muoi chi yeu cai dep ( co luc se la om va kiss con ban ) nhung k co nhu the a ! Thuc ra muoi la nguoi rat nhat va tam sinh ly binh thuong ma sao nang ta lai co the lam ton thuong tam hon muoi nhu vay mac du muoi k phan doi bl ( bi anh huong kha nhieu boi con ban hu nu cung ban aiz … ) . Muoi doi … Doi … Va se doi nhung co gioi han nen la … Xin ty do post nhanh 1 chut nha ! ^-^ Yeu ty nhat

  2. vẫn thòm thèm muốn biết tương lai nhẹ nhàng của TL trong thời gian tới. Còn thèng Húc để mụ TS hành hạ chán rồi quây ra hành lại mụ ấy. Hai đứa nó cứ hành nhau qua đời cũng được😀

  3. Kết thúc như Tay ôm con, tay ôm vợ rồi. Sẽ khác với các motip của các truyện ngôn tình khác là nhân vật nữ chính về với nhân vật nữ chính

      • chắc là tl và người phương đông kia mới xuất hiện là 1 cặp cho cái kết rồi. Sau này dh sẽ phải rất hối hận. mà có lẽ dh cũng không còn mặt mũi nào để đến với TL..

  4. ta chính thức trở thành một fan to bự của anh “bang chủ cái bang” này.Duệ Húc cho mày chết hahaha

  5. Đọc chùa nhà nàng lâu rồi mà giờ mới ló đầu ra :3. Thật sự là tức cái thằng DH với con TS quá!!!! Ta chém! Ta chém! Mong là từ giờ cuộc sống của Tô Lạc sẽ tốt hơn….

  6. hic ngày nào cũng vô xem chờ đợi chương mới, mỏi mòn lun á huynhbachchi ơi…..!! mà truyện này dài quá, những 5 quyển luôn. giờ mới tới quyển 3..khi nào mới hoàn vậy tác giả

  7. hừ hừ, ta kịch liệt pah3n đối nam, nữ chính về vớ nhau. chồng ác vậy chả thèm quay lại nàng nhá. ý là trong tay ôm vợ tay ôm con nam chính ác mà còn ít hơn Duệ Húc nữa mà nữ chính còn không trở về, huống chi nam chính trong tr này lại hết thuốc chữa vậy chứ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s