Người chồng máu lạnh – Quyển 3 – Trái tim vẫn luôn im lặng chờ đợi – Chương 52


Chương 52:

Edit: Ốc Sên

 E hèm… Mọi người đọc chương trước có để ý câu “hai năm cũng có thể khiến cho đôi vợ chồng trở thành hai người xa lạ” không  :v… Ai với ai xa lạ ????

Từ ngày mai sẽ quay về lịch post truyện như bình thường nhá, một ngày một chương… Cái này để đảm bảo cân bằng giữa cuộc sống học tập công việc cũng như edit truyện, post truyện của ta …. Như đã nói, khi nào có thời gian rảnh ta sẽ làm hai chương…. Và thứ 7, cn sẽ post hai chương nhá…. Ai yêu truyện yêu ta thì cũng thông cảm cho ta nhé❤

Bây giờ thì mời các nàng đọc truyện và đêm nay ngủ thật ngon nhá… Ốc yêu mọi người nhiều nhiều❤

yeah1.com_teen_16

Thiếu Triết lại nhéo nhéo cái má béo ú của Bánh Bao Nhỏ, tên nhóc này thật là tròn, cái tên Bánh Bao Nhỏ đúng là rất hớpj.

“Cha, không béo mặt Bao Bao, đau đau,” Bánh Bao Nhỏ đưa hai bàn tay mũm mĩm che mặt, ánh mắt màu trà trẻ con lộ vẻ đáng thương.

“Được rồi, cha không béo mặt Bao Bao nữa,” Bạc Thiếu Triết buông tay xuống, thực ra hắn vẫn muốn nhéo thêm nữa, ai bảo gương mặt của Bánh Bao Nhỏ tròn tròn lại trắng hồng mềm mềm, thật đáng yêu.

“Cha, Bao Bao muốn ăn kem kem,” Bánh Bao Nhỏ kéo kéo tay áo hắn, gương mặt nhỏ dính chặt vào cổ hắn, còn giống chú chó nhỏ, cọ qua cọ lại.

“Mẹ con đã nói rồi, không được cho con ăn kem nữa, đừng quên, ai hôm trước bị bệnh?” Thiếu Triết khẽ nhíu mày, đưa tay bóp cái mũi nhỏ nhỏ, như vậy rồi còn thích ăn kem.

“Nhưng mà, Bao Bao tốt lắm, bụng bụng không đau nữa, Bao Bao muốn ăn,” Bánh Bao Nhỏ đưa đầu lưỡi liếm liếm khóe môi, giống như một con mèo nhỏ vậy. Đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Thiếu Triết, cuối cùng hắn đành phải gật đầu đồng ý.

“Được rồi, cha mua cho con, nhớ không được nói với mẹ đấy, nếu không, mẹ con sẽ tức giận mắng cha đấy.”

“Vâng, Bánh Bao Nhỏ dùng sức gật gật cái đầu, ngón tay nhỏ xinh chạm vào tay hắn. Vẻ đáng yêu này khiến cho bất kì ai cũng không lỡ từ chối nở nụ cười.

Trên đường, một người đàn ông dắt tay một đứa bé, đứa bé không quá hai tuổi, môi hồng răng trắng, mập mạp những rất đnág yêu, nhất là đôi mắt kia, dưới ánh mắt trời, long lanh lấp lánh, ánh mắt màu trà vô cùng sang trọng. Người đàn ông mua một cây kem, sau đó một tay bế đứa bé lên, một lớn một nhỏ đều rất đẹp trai, khiến cho mấy cô gái bên cạnh đều hét lên.

“Cho con này,” Người đàn ông đặt cây kem vào tay đứa bé, nó nở nụ cười ngọt ngào, hơi ưỡn người ra, liếm liếm que kem, bắt đầu ăn một cách sung sướng.

Hắn xoay người rời đi, mấy người phụ nữ đứng sau hắn, nhìn đứa bé trong lòng hắn rồi lại nhìn hắn, họ ước gì được làm mẹ của đứa bé kia.

Có một người đàn ông đẹp trai như vậy, còn có một đứa bé đáng yêu thế kia.

Trong phòng khách, Thiếu Triết đặt Bao Bao trên đùi, dì Hồ lấy một bình sữa, đặt lên bàn, Bao Bao đưa tay xoa xoa đôi mắt, kêu một tiếng bà nội, dì Hồ cười hai mắt híp lại, đứa bé này thật đáng yêu, lớn lên cũng rất mạnh khỏe. Không hề giống mẹ, vậy là giống ba đi.

“Bao Bao, mau uống sữa đi, vừa mới ăn kem lạnh, bây giờ cần phải có chút ấm áp vào bụng mới được,” Thiếu Triết cầm bình sữa đặt trước mặt Bao Bao, nó liền đưa hai tay ra ôm lấy bình sữa rồi uống, Bao Bao chưa được hai tuổi, tất nhiên vẫn phải uống sữa tươi, hơn nữa làn da mềm mại trắn hồng, cả thân hình mập mạp này có liên quan rất lớn tới việc bú sữa mẹ.

Uống hết gần một nửa, hai mắt Bao Bao cũng từ từ nhắm lại, lông mì dài giống Tô Lạc, giống như hai chiếc quạt nhỏ, đặt trên gương mặt nhỏ nhắn. Hai bàn tay mũm mĩm còn ôm bình sữa.

Ăn cũng có thể ngủ, đúng là trẻ con.

Một đôi tay cẩn thận ôm lấy đứa bé trong lòng Thiếu Triết, sau đó nhẹ nhàng lấy bình sữa ra, Bao Bao dựa vào người cô, đôi môi hồng khẽ nỉ non một tiếng, “Mẹ…”

Cô cúi đầu, hôn nhẹ lên mặt Bao Bao, con trai của cô, đứa bé cô yêu thương nhất, thật sự là rất mập.

“Tháng sau chúng ta sẽ phải sang Trung Quốc, nếu em không muốn đi, có thể không cần đi,” Thiếu Triết hiểu rõ, đưa tay đặt lên vai Tô Lạc, cảm giác thân thể cô khẽ cứng lại. Nơi đó là nơi cô không muốn nghĩ tới nhát, mỗi lần nhắc tới, cô vẫn có cảm giác đau.

Tô Lạc ôm chặt đứa bé trong lòng, khẽ chớp mắt, cuối cùng quay đầu nhìn Thiếu Triết, gật đầu một cái, “Cũng nên về đó một chuyến, ở nơi đó không còn có người nhớ em, cũng không có người quen biết, em vốn chỉ có một mình mà thôi,”

Cô mỉm cười, nụ cười có chút hiu quạnh, hai năm qua đi, cô cuxngd dã thay đổi, cũng có thể đối mặt, tất cả đều đã qua.

“Thiếu Triết, anh yên tâm, em đã không còn là Tô Tử Lạc của trước đây,” trái tim Thiếu Triết như bị bóp nghẹn, Tô Lạc đang cố gắng an ủi hắn.

Vì Bánh Bao Nhỏ, cô cũng cần phải kiên cường hơn.

Tháng sau, là tháng sau, quê hương cô, cô muốn trở về.

Cúi đầu, cô hôn nhẹ lên má Bao Bao, rồi hôn nhẹ lên đôi môi chúm chím của nó.

Thiếu Triết im lặng nhìn hai người họ, dường như họ đã thành người một nhà, một nhà hạnh phúc.

Tầng bốn năm của tập đoàn Húc Nhật lại Trung Quốc, không khí trầm tĩnh bao trùm cả căn phòng, tiếng bút đặt trên giấy không ngừng truyền ra.

Cánh cửa mở ra, một người đàn ông bước vào, đôi chân thon dài bước nhanh tới, đặt một xấp tài liệu trước mặt người đàn ông.

“Húc, chúng ta lại thất bại rồi, Claudia kia rốt cuộc là người như thế nào, tại sao lại được chào đón như vậy, rất nhiều đơn hàng của chúng ta đã chạy tới Bạch thị rồi,” Vệ Thần hơi cau mày, hai năm trôi qua, hắn vẫn như vậy, một chút thay đổi cũng không có.

“Cô ấy là người đã giành giải nhất trong cuộc thi thiết kế trang sức năm nóoái,” Duệ Húc không ngẩng đầu lên, chỉ lãnh đạm lên tiếng, nếu nói hai năm qua có gì thay đổi nhiều nhất, thì chính là hắn đi, hiện tại hắn càng giống một cái máy, ngay cả ăn ngủ cũng ở công ty, cái nhà kia, hắn cũng chẳng biết bao lâu rồi hắn chưa quay về.

“Húc, anh có thể bao vợ anh ra tay, cuộc thi thiết kế lần trước chẳng phải cô ta đứng nhất sao, nói không chứng lần này cũng giúp được gì đó,” Vệ Thần vòng hai tay trước ngực, đưa ra đề nghị của mình, đây cũng là không còn cách nào khác, tác phẩm lần đó thực sự không tồi, không dùng thì thật đáng tiếc.

“Vệ Thần, chú ý lời nói của cậu, là vợ trước,”  Duệ Húc lãnh đạm nói, hắn dùng sức nắm chiếc bút trong tay, vẻ mặt cũng trầm xuống.

“Vợ trước, anh nói là người nào, Tô Tử Lạc hay Tề Trữ San?” Vệ Thần không sợ chết nói, cuối cùng Duệ Húc cũng ngẩng đầu lên, liếc ánh mắt  cảnh cáo nhìn Vệ Thần còn Vệ Thần đã sớm không thèm nhìn sự lạnh lùng của hắn vào trong mắt, nhiều năm như vậy, sớm đã miễn dịch.

74 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 3 – Trái tim vẫn luôn im lặng chờ đợi – Chương 52

  1. Gay can qua chuong gap lai k biet se kich tinh den muc nao day.nghe oc sen thong bao lich post phai noi la co 1 su buon nhe nhung chi thoang qua thoi.hihi.ngay nao cung co truyen doc la hanh phuc lam roi hon nua t7 cn lai co 2 chuong minh k doi hoi gi hon nua.^_______^ cam on oc sen nhieu nhieu

  2. aaaaaaaa vui quá vui quá … nhớ Ốc nhiều lắm nha🙂 chuzchuz … truyện hay quá ah … Thiếu Triết dễ thương quá đi🙂

  3. huk huk dag 0n thi ,chan chet dc bo di dok truyen cag mun chet hon ,nag oi nag hoi nag ko the post nhju hon sao ,dau log wa co

    • ta nghĩ, tình hình mà ảnh hưởng tới những ty đang thi cử, để đảm bảo việc học hành cho các nàng, ta có nên ngưng post truyện một thời gian hem nhể ????

      • Nàng mà ngưng thì e cũng chẳng tập trung đc đâu ngày nào cũng ngóng truyện hết à, thà có vài chương đọc để lấy lại tinh thần đi nàng

      • chuẩn ko can chih? nag pót nhiu nhiu 1 ti dj,tru nhug ng ta iu ra ta yeu nag nhat kaka

      • ta thiết nghĩ rằng nếu nàng ngưng post truyện sẽ có gây ra thảm họa hơn bây giờ :v :v

  4. Vậy là Tề Trữ San cũng bị quăng luôn sao?? Nếu thế anh Triệt không có đc Tô Tử Lạc ư??
    Iu Ốc chết mất.. Moazz..moazz..

  5. Ốc ơi cảm ơn ốc gì đã edit truyện này nha! truyện hấp dẫn gì đâu, thích cái gia đình nhỏ này quá àh, iu thag nhóc bánh bao chit đi được, hj nói thật minh k mong chị sẻ thành với nam chính đâu!
    Chúc Ốc ngủ ngon!!!

  6. Aizzz. Bộ này mình mới nhảy hố được ít ngày. Nhưng có vẻ chặng đường còn rất dài *nhìn xa xăm* chủ nhà cố lên nhá *bóp vai*
    P/s: Nếu Tử Lạc mà quay về với thằng cha bại hoại Duệ Húc kia thì thật không có đạo lý!!!!! Cầu mong cô ấy đến với Thiếu Triết. Từ đầu đến cuối kết mỗi anh ý với bạn nhỏ Vệ Thần.

    • Duệ Húc cũng được mà, chẳng qua là trước đây không hiểu chuyện giờ đây anh ấy đã quay đầu rồi. còn anh Triết mình lại thấy giống anh trai hơn

  7. sao đôi DH – TS chia tay sớm thế, mình k muốn tý nào để 2 ng này tự hành nhau chết đi.

  8. OMG,đừg để DH kó dk TL páchchj uj,ta ứ tkick ntkế,ta mún TL vs Trjết ka ker,Tl way ve chj để hàh Dhúc cko hắn đág đờj tkuj . . .:-)

  9. chắc hôm ny k co truyện rụ,ngủ thui các huynh mụi….một ngày k đọc được truyện k chết,nhung sức khỏe ngày càng tồi tệ thì khả năng gặp diêm vương là trăm pần trăm….ngủ thôi,để dành mai đọc hai chương,heheheheheh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s