Người chồng máu lạnh – Quyển 4 – Người mà cô ấy yêu… – Chương 15


Chương 15:

Edit: Ốc Sên

Aigu mấy cô tiểu thư nhà giàu này… Thiệt là, có nàng nào tiểu thư nhà giàu hem :3

nuoc-mua

Duệ Húc dừng xe lại, tay phải xoa xoa cánh tay trái, rồi đi vào trong nhà, bởi vì nơi này có cha mẹ hắn, cho nên nới này có không khí của gia đình, chỉ là ngoài trừ những người cần thiết, hắn rất không thích có người ngoài bước vào nhà mình. Cảm giác như không khí trong nhà bị người khác làm cho ô nhiễm.

Hơn nữa kiểu con gái đó, hắn lại càng khó chịu.

“Húc… Anh đã về rồi, anh có biết, em chờ anh rất lâu rồi, có phải anh đã xảy ra chuyện gì?” Kiểu Na dường như không biết từ chối là như thế nào. Cô vừa nhìn thấy Duệ Húc, giống như ong gặp được mật hoa, hận không thể trói ngay bông hoa này lại.

Duệ Húc ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía cô, hắn đi về phía Ninh Nhiên, vẻ mặt có chút hối lỗi, “Xin lỗi, mẹ, con về trễ.” Ninh Nhiên nhìn hắn cười cười, đối với Kiều Na bà cũng không biết phải làm sao, cô không đi, bọn họ cũng không thể đuổi cô đi, cho dù không nói đến mặt mũi ông Kiều, cũng phải nhìn vào thân phận trưởng bối của bọn họ.

Chỉ là, bà cảm thấy rất phiền, bà không muốn nói chuyện phiếm, không muốn tiếp chuyện, nếu có thời gian, bà muốn đi tới gặp cháu trai mình.

Bà cũng không còn cách nào, Kiều Na không chịu đi.

Lắc đầu, bà nhì vẻ mặt buồn bã của Kiều Na, cũng có chút không đành lòng, “Kiều Na, Húc mới về nhà, nó hơi mệt, đợi hắn nghỉ ngơi rồi nói sau,”

Kiều Na nghe thấy thế, nháy mắt trên mặt đã lấy lại chút thần thái.

“Vâng, con biết rồi, Húc, anh không cần để ý tới em, em có thể nói chuyện với bác gái,” Ninh Nhiên cúi đầu khẽ thở dài, hiện tại bà thực sự không cần người nói chuyện cùng. Bà nhìn chồng mình, trên mặt An Đồng cũng là không biết phải làm sao, dường như cũng là ngồi không yên, Kiều Na tới đây một ngày, bọn họ cũng mất một ngày đến nhìn cháu trai. Đúng là… Khiến người khác không biết phải làm cho tốt.

Duệ Húc đi về phòng mình, cởi bỏ quần áo, hắn nhìn cánh tay bị thương, trên mặt thoáng hiện nét phức tạp, thay một bộ quần áo thoải mái ở nhà, đứng trước cửa sổ, ngón tay lại rút ra một điếu thuốc, phiền não càng ngày càng nhiều, giống như cái lưới, bao quanh lấy hắn ngày một chặt, đặt điếu thuốc lên môi, cảm giác thật ngột ngạt, hắn mở cửa ra đi ra ngoài,  lại nhìn thấy người phụ nữ đứng trước cửa, trên mặt lộ ra vẻ lãnh khốc đáng sợ, Kiều Na lặng người đi, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.

“Anh xuống nhà sao, có phải anh đói bụng rồi?” Cô đã tự coi mình là vợ của Duệ Húc, Duệ Húc đi qua cô, môi khẽ mím lại.

Hắn đi xuống, Kiều Na cũng đi theo hắn, Duệ Húc mở một cánh cửa, sau đó xoay người, lạnh lùng nhìn Kiều Na.

“Nếu cô Kiều không có gì cần nói, có thể đi được rồi, nhà tôi không chào đón người lạ.” Hắn hiểu rõ ý mẹ mình, chỉ là đáng tiếc, Duệ Húc hắn từ trước tới nay không biết mềm lòng là gì. Nhất là đối với phụ nữ thích quấn quýt lấy hắn không buông.

Ánh mắt Kiều Na hồng hồng, ái oán nhìn hắn, Duệ Húc vẫn lạnh như băng, cứng rắn không lộ chút cảm xúc.

“Cô Kiều, tôi không hi vọng phải nghe thấy sự khó chịu của cô, bởi vì tôi thực sự chán ghét cô,” đột nhiên hắn cúi đầu, nhìn thằng vào mắt Kiều Na, “Nếu như cô không muốn để người khác biết tất cả bài thi sách vở của cô đều do một người khác làm, nếu cô không muốn để người khác biết cô sử dụng tên của người khác để lấy thành quả cho mình, tốt nhất cô hãy rời khỏi đây, hơn nữa không cần tới đây thêm lần nào nữa, nếu không, tôi nhất định sẽ khiến cô sống không bằng chết, khóc cũng không có chỗ mà khóc.”

Hắn uy hiếp Kiều Na, giọng nói lãnh khốc, vô tình, mang đặc trưng của một ác ma.

“Làm sao anh có thể đối với em như vậy?” Cả người Kiều Na run lên, không thể tin được những gì hắn nói, hắn uy hiếp cô, làm sao hắn lại biết truyện này, rõ ràng chuyện này đã được xử lý rất cẩn thận, cô căn bản không cần học hành gì cả, chỉ cần có tiền, cho nên mới trở thành tài nữ trong mắt mọi người.

Cô thật không dám tưởng tượng, nếu người khác biết cô gái tài ba này chính là như thế, cô có thể sẽ không thể sống tiếp ở đây.

Cô sợ hãi nhìn Duệ Húc, Duệ Húc đứng ở cửa, ánh mắt không tồn tại hình bóng của cô, từ đầu tới cuối đều không có.

Khóe môi cô run run, cuối cùng đưa hai tay ôm mặt chạy ra ngoài, Duệ Húc tin rằng, chỉ cần cô không quá ngu ngốc thì sẽ không tới đây thêm lần nào nữa.

“Húc, con nói gì với Kiều Na vậy, sao cô ấy đã đi rồi?” Ninh Nhiên khó hiểu nhìn con trai mình, bà còn tưởng rằng Kiều Na sẽ phải ở đây tới tối mịt mới chịu đi.

“Không có gì, con chỉ nói với cô ấy, sau này không cần tới đây nữa,” Duệ Húc hời hợt nói.

“A, hóa ra là vậy, con vẫn là có tác dụng nhất,” Ninh Nhiên tỏ rõ hiểu ý gật đầu, An Đồng nhìn thoáng qua con trai, chỉ sợ là không có đơn giản như vậy.

Không biết khi nào trời đổ mưa, từng hạt mưa rơi xuống, sau đó mưa dày hơn, to hơn, con mưa mùa thu, khiến không khí lạnh hơn bao nhiêu, mùa đông cũng sắp tới rồi.

Tô Lạc nhìn cơn mưa trước mặt, ôm chặt Bánh Bao Nhỏ vào lòng, cô không nghĩ mưa sẽ lớn như thế, cô còn không có thời gian đi về nhà, nếu chỉ có một mình cô cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, nhưng, cô cúi đầu, nhìn con trai đang ngủ trong lòng, tên nhóc này kệ trời có mưa hay không, muốn ngủ là ngủ.

Bánh Bao Nhỏ còn bé, lại không thể gặp mưa, hơn nữa mưa lớn như thế, đường về nhà cũng không phải là gần, trên đường khá ít người và xe qua lại, mà gió thổi mạnh khiến mưa tạt vào người cô, cô quay lưng ra, ôm chặt Bao Bao hơn một chút.

“Mẹ, Bao Bao lạnh…” Đột nhiên Bao Bao mở mắt ra, bàn tay mập mạp kéo áo Tô Lạc, gương mặt rúc vào lòng cô, bởi vì không nghĩ là trời quá lạnh nên Bánh Bao Nhỏ không mặc nhiều quần áo, cô đau lòng hôn lên mặt con trai, Thiếu Triết  vẫn đang bận làm việc, cô thật sự không muốn làm phiền hắn, nhưng, không có hắn, ai có thể giúp họ đây.

Cô chớp mắt, dường như nhớ lại khoảng thời gian bất lực trước kia, không biết từ khi nào, sau lưng cô đã không còn cảm giác lạnh ướt, trời hết mưa rồi sao, cô quay đầu lại, vẫn nghe được tiếng mưa truyền tới.

Cô cảm giác một bóng ma chắn trước mặt, cô còn chưa kịp phản ứng, cả người chợt nhẹ đi, Bánh Banh Nhỏ đã bị người ta ôm lấy.

34 comments on “Người chồng máu lạnh – Quyển 4 – Người mà cô ấy yêu… – Chương 15

  1. thanks Ốc Sên vì tìm thấy mấy cái chương còn thiếu trên CV.nàng edit hay thật vì thế ta đọc CV rùi vẫn mún đọc lại edit của nàng. àh mà nàng hơi có lỗi edit không thống nhất tên nhân vật nha. trước đó tên mẹ DH nàng gọi là Trữ Nhiên. nhưng ở chương này nàng lại gọi là ninh Nhiên

  2. truyện còn dài,ta đọc hết rồi nhưng cũng chẳng hiểu lắm,ta ghét con mụ trữ san và kiều na dám bắt cóc banh bao nhỏ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s